Giờ ra chơi xuống căn tin như một nhà hàng sang trọng, nhìn đến thức ăn thường ngày thấy là muốn xông vào nay lại không có chút khẩu vị.
"Cậu ốm sao?"
Hạ Chấn Nam đưa tay sờ lên trán Lưu Ly, tức thì giật mình nhìn kĩ lại, lo lắng hiện rõ trên gương mặt. Cả người Lưu Ly lạnh ngắt, sắc mặt nhợt nhạt không còn chút sức sống nào, y như xác chết.
Lưu Ly gạt tay Hạ Chấn Nam xuống khỏi trán mình, đi mua chai nước.
"Thi Thi... Thi Thi lớp 12A..."
Một cô bạn lớp cạnh hốt hoảng chạy vào, mặt cắt không còn một giọt máu đứng ở giữa căn tin thở hổn hển thông báo, không có ai quan tâm trừ Lưu Ly.
Tay Lưu Ly nắm chặt như muốn bóp nát chai nước, trong đầu vang lên giọng nói bình thản của Hoa Huyết.
"Em căng thẳng làm gì, sẽ không có ai biết được lúc thần chết đưa cô bé đó đi em cũng có mặt."
Đúng rồi, không có ai biết.
Đã quyết định không nói, đã quyết định làm đồng phạm với kẻ giết người thì không nên căng thẳng, không nên sợ hãi. Nghĩ vậy nhưng tay Lưu Ly vẫn không ngừng run lên, may mà không có ai thấy.
Cả căn tin náo nhiệt như cũ, nói chuyện, ăn uống bình thường như bao ngày, chỉ có cô bạn thông báo viên đó cầm lấy ly nước ném vào vách tường phát ra tiếng đồ vật vỡ nát chói tai. Gương mặt tràn ngập tức giận, những kẻ trong trường này máu lạnh vậy sao rốt cuộc cô đang học ở cái môi trường quái quỷ gì vậy?
Hít vào một hơi dài, giọng nói lớn đến mức làm người ta có cảm giác cô bạn thông báo viên đang gào lên.
"Thi Thi lớp 12A chết rồi."
Một vài gương mặt tạm ngưng lại cuộc nói chuyện say sưa ngẩn đầu nhìn cô bạn thông báo viên thăm dò thật hư.
Một số người khác lại bật cười, chế nhạo.
"Ai chết? Thi Thi sao? Lúc sáng tôi vừa mới gặp con nhỏ chanh chua đó ngoài cổng trường, đừng có dở hơi đem chuyện không đâu đi đùa. Với lại nó chết hay sống liên quan gì đến tụi này, tại sao tụi này phải quan tâm?"
Hạ Chấn Nam đang cố ép Lưu Ly lên phòng y tế nghe tin hơi nghi ngờ đi hỏi lại cô bạn thông báo viên.
"Là thật?"
Hạ Chấn Nam vừa lên tiếng tức thì cả căn tin im phăng phắc, nói đùa, dù không quan tâm tới chuyện này nhưng không được phớt lờ lời Hạ Chấn Nam.
"Trông tôi giống đang đem sự sống chết của Thi Thi ra đùa lắm sao?"
Hạ Chấn Nam nhíu đôi mày, trong lòng thoáng nổi lên phong ba, rất nhanh liền lấy lại vẻ mặt như không có chuyện gì to tát. Trầm giọng hỏi.
"Ở đâu?"
"Cạnh hồ nước trong vườn trường, người bên cảnh sát đang ở đó nghiệm thi."
Hạ Chấn Nam chạy ngay đến hồ nước, hắn không chỉ là lớp trưởng của lớp 12A mà còn là hội trưởng hội học sinh đầy quyền lực của Diamond. Có chuyện tày trời xảy ra trong trường hắn không thể không quan tâm.
Người trong căn tin cũng lũ lượt đi theo Hạ Chấn Nam, từ trước đến nay chưa từng xảy ra chuyện chết chóc trong trường.
"Em vắng mặt tiết đầu nên đến đó để không nghi ngờ."
Lưu Ly nghe theo lời Hoa Huyết đi tới hồ nước, người tập trung lại thành một vòng tròn xung quanh dây cảnh giới không ngừng xì xào bàn tán.
Không biết ai nói với ai.
"Bị quấn chặt vào gốc cây mà một vết thương cũng không có, người không còn chút máu nào, có thật là người giết không?"
"Làm gì có chuyện ma quỷ, thời nay thủ đoạn giết người rất tinh vi ai mà biết được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!