Chương 4: Cái Chết Của Thi Thi

Lưu Ly ngồi xuống thảm cỏ bên cạnh hồ nước, Hoa Huyết cũng bay ra khỏi chiếc nhẫn ngồi cạnh cô.

"Tại sao lại là tôi mà không phải người khác?"

"Bởi vì em đã phá vỡ phong ấn giam giữ tôi suốt mười mấy năm, em không biết nhưng lúc em hôn tôi đã vô tình phá vỡ phong ấn."

Đúng rồi cô đã hôn đóa hoa đó.

"Nhưng như vậy cũng đâu cần anh phải cho tôi hạt giống này?"

"Đúng là không cần nhưng tôi không tìm ra người nào thích hợp để bảo vệ hạt giống hơn em. Em là con người, một khi hạt giống hòa làm một với em thì có là tôi cũng không thể tách nó ra được, em là lựa chọn tốt nhất."

Và hắn đã đúng, hạt giống không chỉ chấp nhận Lưu Ly mà còn dung hợp với cơ thể cô rất nhanh.

Không lâu nữa Hoa tộc sẽ có thêm một Thánh chủ, hắn cũng không cần suốt ngày phải nghe đám trưởng lão khó ưa kia léo nhéo bên tai.

Đến lúc đó, nếu chuyện gì không quan trọng hắn sẽ để cô giải quyết.

"Hôm qua anh nói tôi là kí chủ của anh là có ý gì?"

"Đến lúc em sẽ biết."

Và lúc đó là ngay bây giờ.

Hoa Huyết ngả lưng xuống thảm cỏ xanh mướt còn đọng hơi sương. Nhắm mắt lại, tĩnh tâm nghe hơi thở của vạn vật xung quanh.

"Rắc..."

Hình như có ai đó vừa dẫm gãy một nhánh củi khô.

Lưu Ly giật mình đứng dậy, xoay người lại nhìn bóng dáng núp sau cây cổ thụ.

Vườn trường này trông rất giống một khu rừng nhỏ, cây do chính chủ tịch Hạ Hướng đích thân chọn từng loại về trồng, chủ tịch là người rất yêu thiên nhiên, đặt biệt là các loài cây.

"Thi Thi!"

Sau khi nhìn rõ người đó là ai, Lưu Ly run run lên tiếng, cả gương mặt ngập tràn trong sợ hãi.

Không lẽ đã nghe hết, thấy hết rồi sao?

Cô bạn này học cùng lớp với cô, là con gái của một cổ đông trong trường, thường ngày cũng không ưa gì cô.

Thi Thi lùi từng bước, cô gặp ma!

Người đàn ông trông giống phụ nữ kia từ trong chiếc nhẫn trên tay Lưu Ly đi ra ngoài.

"Thi Thi nghe tôi nói có được không?"

"Tôi không muốn nghe gì cả, cô là ma quỷ. Tôi sẽ nói cho hiệu trưởng biết, rồi cô sẽ bị đuổi khỏi trường."

Thi Thi quay lưng chạy đi. Lưu Ly ra khỏi trường thì không khí mới có thể trong sạch trở lại, thứ dơ bẩn rác rưởi đó không nên xuất hiện trong trường này.

Lưu Ly cất bước đuổi theo nhưng lại đột ngột dừng lại, dưới mặt đất có cái gì đó đang chuyển động.

Ngay sau đó mặt đất nứt ra, hàng nghìn dây thường xuân trườn trên mặt đất quấn lấy đôi chân đang chạy trốn của Thi Thi, kéo cô nàng hoảng sợ đến á khẩu trói chặt vào gốc cây cổ thụ soi bóng bên hồ.

Mặt đất liền lại như cũ, vườn trường trở nên tĩnh lặng dị thường.

Lưu Ly sau một hồi kinh ngạc cũng lấy lại được bình tĩnh, chạy đến chỗ Hoa Huyết đang nằm ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!