Chương 30: Thuyết Phục

"Là do huyết hoa?"

Hạ Chấn Nam nhìn lướt qua ấn kí hình huyết hoa đỏ rực cao quý yêu mị lại mang theo nét thuần khiết khác thường trên mi tâm Lưu Ly. Hắn có nghe mẹ nói qua Lưu Ly từ mấy tháng trước đã trở thành người hoa, chỉ là hắn không ngờ tới cô cứ thế mà chấp nhận để cho kẻ khác tùy ý sắp đặt tương lai của cô. Chẳng phải trước giờ cô luôn rất ương ngạnh hay sao?

Sáng nay khi thức dậy, hắn đã cảm thấy thân thể mình không giống thường ngày. Các giác quan đặc biệt nhạy cảm với môi trường bên ngoài, bên tai lúc nào cũng truyền đến tiếng cười cười nói nói, rất rất gần hắn. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh phòng, thật lạ, trong phòng chỉ có một mình hắn, tiếng cười nói đó rốt cuộc là từ đâu tới? Hắn không có thời gian để suy nghĩ tìm tòi bởi vì hắn phát hiện ra tình trạng của mình lúc này vô cùng tệ.

Áo quần trên người rách rưới lấm lem máu, cả người đầy vết thương, càng kinh hãi hơn hắn thế mà nhìn thấy bên dưới những vết thương đáng sợ ấy là vô số những sợi dây leo đang nhúc nhích chuyển động, chúng xanh biết trông vô cùng tươi tốt, chốc chốc còn phát ra ánh hào quang mơ hồ, ánh sáng dịu dàng xoa dịu đi cơn đau trên cơ thể hắn.

Tối hôm qua hắn tự nhiên trở nên đau đớn, sau đó thì bất tỉnh, nửa đêm mơ màng tỉnh dậy lại nghe thấy Y Thiên nói ra những câu vô cùng khó hiểu. Thân phận của hắn? Hắn là ai không lẽ hắn không biết? Mười tám năm nay hắn vẫn sống với cái tên Hạ Chấn Nam, là con trai duy nhất của Hạ Hướng và là người thừa kế tập đoàn Diamond. Có gì không đúng sao? Nhưng hắn vĩnh viễn cũng không thể ngờ được ba mẹ hắn lại giấu hắn chuyện hắn không phải là con người, rằng hắn chỉ là một con quái vật, nửa hoa nửa lá.

Nhìn vết thương trên người đang dùng tốc độ chậm chạp mà lành lại, hắn dù có không muốn tin cũng không được. Đến đây hắn mới biết tiếng cười đùa mà lúc hắn tỉnh dậy nghe được là do hai chậu cây cảnh trong phòng mà ra, chúng là đồng loại của hắn, là thứ mà hắn chưa bao giờ ngờ tới là chúng có thể nói chuyện, hắn nghe được là vì từ bây giờ trở đi hắn không cần phải sống dưới lốt của con người nữa. Hắn dường như nghi ngờ mình đã điên rồi, nếu không điên, vậy tại sao trò khôi hài này lại ứng trên người hắn, đây liệu có phải là do hắn hoang tưởng. Nhưng không, ba mẹ hắn nói, không chỉ có hắn mà Quỳnh Nhi cũng là người hoa, càng không thể chấp nhận được, là cô, người mà hắn yêu cũng đã bị người ta cưỡng ép trở thành người hoa từ mấy tháng trước.

Xung quanh hắn còn bao nhiêu kẻ mang vỏ bọc của con người mà không phải người, hắn không biết, càng không dám biết. Bởi vì hắn sợ, hắn lo lắng, hắn hoang mang. Những thứ mà ba mẹ nói nằm ngoài tầm nhận thức của hắn, bao nhiêu năm nay hắn đang sống rất an ổn trong cái vỏ bọc con người này, vậy thì tại sao lại tàn nhẫn xé bỏ nó như vậy? Hắn không biết lúc này nên đối mặt với cái thế giới mà hắn đã sống suốt mười tám năm nay như thế nào?

Càng không biết làm cách nào để chấp nhận được cái thế giới mà từ khi sinh ra hắn chưa từng đặt chân đến một lần, ngay cả một cái khái niệm cũng không có đó. Trong hai thế giới này, hắn cũng chỉ là một kẻ lạc lõng, hắn không thuộc về nơi nào, cũng không nơi nào có thể dung nhập được hắn.

"Ừ! Chấn Nam, đây mới chính là cậu. Cần gì phải bài xích chính con người của mình chứ. Suy nghĩ thoáng một chút, sẽ tốt cho cả cậu và người khác."

Khuyên nhủ người khác tối kị nhất chính là nóng vội, vừa mới bắt đầu cô chỉ có thể dừng những câu nhẹ nhàng như thế này thôi.

Hạ Chấn Nam lắc đầu, ánh mắt lại rơi xuống mặt biển ngoài kia.

"Lưu Ly, cậu không phải là tớ, cậu không hiểu."

Lưu Ly lại không cho là đúng nói.

"Tớ không hiểu? Chấn Nam, cậu không phải không biết tớ vốn dĩ là con người, tớ là bị ép phải trở thành người hoa. Những gì mà cậu trải qua bây giờ, tớ cũng đã từng nếm thử. Cậu còn nói tớ không biết sao? So với cậu có khi tớ còn khó chấp nhận hơn rất nhiều, nhưng như thế thì đã sao, cậu có thể kháng cự không? Sinh ra ở đâu và trở thành cái gì không phải là thứ cậu có thể chọn."

Cô chỉ là vô tình nhặt một bông hoa, hôn nó một cái đã trở thành như hiện tại, cô và Hạ Chấn Nam ai đáng thương hơn ai? Hạ Chấn Nam ở đây sầu khổ, oán trời trách đất, còn cô, cô nên oán ai trách ai đây? Phải chăng cô nên tự oán chính mình xui xẻo?

Hạ Chấn Nam quay phắt trở lại, ánh mắt tức giận nhắm thẳng vào người cô.

"Đúng, tớ không thể chọn. Nhưng còn cậu, cậu có thể. Nếu như cậu nhất quyết kháng cự lại sự dung hòa của hạt giống trong cơ thể, thì cậu đã không nhanh như thế trở thành một người hoa, ít ra bây giờ cậu cũng sẽ không trở nên như thế này."

Gương mặt này cô không nên có, Lưu Ly bây giờ khiến hắn thấy xa lạ. Từng người bên cạnh hắn cứ thế mà đổi thay, hắn sợ đến một lúc nào đó chính hắn cũng sẽ thay đổi. Hắn không muốn, cái giá khi trở thành một người hoa, một người lá là như thế nào hắn không biết. Hắn chỉ biết, hắn rất hài lòng với hắn của hiện tại, cần gì phải thay đổi nữa khi bản thân không cần đến. Với hắn, như thế này đã là quá đủ.

Trước đây hắn là con người, bây giờ vẫn vậy và sau này cũng thế, hắn không cần sức mạnh đang dần trở lại trong cơ thể, hắn không cần.

Lưu Ly không biết lúc này cô nên như thế nào trong lòng ngay cả chút mùi vị cũng không có, cô và Chấn Nam lúc nào cũng vậy, mỗi lần quyết định ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đều nói chưa được vài câu đã muốn cãi nhau. Cô và Chấn Nam, ngay từ đầu đã không hợp nhau rồi.

Làm sao Chấn Nam biết cô không kháng cự lại hạt giống? Cô rõ ràng có, nhưng tình cảnh của cô không cho phép, cô có thể làm gì hơn chứ?

Không một ai có thể tưởng tượng được trong những năm tháng ấu thơ cô phải trải qua những gì, bị chà đạp ra sao. Bọn họ sẽ không bao giờ hiểu được cái giá lạnh của mùa đông khi trên người chỉ có mấy mảnh vải rách rưới cũ nát mỏng manh, bụng đói cồn cào mà chỉ có thể nhìn từng người, từng người vui vẻ quây quần bên những món ăn ngon lành nóng hổi, cười cười nói nói.

Những lúc đó bọn họ làm sao biết được nỗi nhục nhã khi phải dành giật từng miếng ăn với chó mèo, cho dù khó ăn muốn chết, cho dù có những lúc muốn nôn hết ra ngoài cũng phải nhắm chặt hai mắt cố gắng nuốt xuống. Không ăn sẽ đói chết, những đứa trẻ lang thang vất va vất vưởng bên lề đường, ngõ ngách như cô nếu chết cũng chẳng làm cho ai rơi giọt nước mắt nào, họ sẽ không buồn đau, bởi chúng cô không là cái gì cả. Cho nên cô phải tự thương lấy bản thân mình, nắm trong tay số mệnh của bản thân.

Với khả năng của cô nếu không có Hoa Huyết, nói đúng hơn là hạt giống thì làm sao có thể nắm trong tay số mệnh của bản thân. Là một đứa trẻ mồ côi luôn bị người khác coi thường, xa lánh, cô có thể làm gì để thực hiện mong ước nhỏ nhoi ấy? Hoa Huyết cho cô hạt giống, đem cuộc sống của cô đảo lộn, nhưng cũng đã vô tình đưa cô đến gần vạch đích mà cô luôn muốn đạt được. Khi hắn không cần cô làm kí chủ nữa, cô sẽ hoàn toàn được tự do, có thể làm theo ý thích của mình.

Cuộc sống đó vui vẻ biết bao nhiêu, chỉ tưởng tượng thôi cô cũng đủ thấy hạnh phúc rồi.

Sau khi cô giết chết tên đàn ông suýt chút nữa đã cưỡng bức cô tối hôm ấy, cô nhận ra nếu cô không có sức mạnh này kết cục của cô đã vô cùng thê thảm, chưa biết chừng sẽ bị tên kia giết chết. Đừng trách cô quan trọng hóa vấn đề, đâu ít người sau khi bị cưỡng hiếp cũng trực tiếp mất mạng. Cho nên, bắt đầu từ lúc đó cô mới chính thức chấp nhận hạt giống, để nó trở thành một phần của cơ thể mình.

Cô cần phải tự bảo vệ bản thân, phải cho người khác biết cô không dễ bị bắt nạt, một khi đụng chạm đến cô không chết cũng sẽ phải bị ám ảnh suốt đời.

Nhưng những điều này chỉ cần mình cô biết là đủ, người ngoài cũng chỉ là người ngoài, cô sẽ không nói ra, cô không cần người khác thương hại.

"Như thế này thì đã sao? Có gì không tốt?"

Người được trưởng thành trong vòng tay yêu thương che chở như cậu sẽ vĩnh viễn không hiểu được tớ cần thứ mà cậu không muốn chấp nhận kia bao nhiêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!