Có biết bao nhiêu tinh linh rừng thẳm muốn có sức mạnh giống hắn, vậy mà cô chỉ nói mỗi một câu "Xóa đi, tôi không thích".
U Linh phong ấn hắn cũng vì muốn đoạt lấy hạt giống hắn cho cô, có thể nói ngoài hắn ra, người có được sức mạnh của hạt giống chính là Thánh chủ của Hoa tộc.
"Anh là đoá hoa tối hôm qua?"
"Đúng."
Ngốc, cô là kẻ đại ngốc. Tự mình đưa quỷ về nhà, tự chuốt lấy thống khổ.
"Đừng trách ai cả, hãy học cách chấp nhận thực tại."
Người đàn ông để lại câu nói, hóa thành vệt sáng trắng chui vào đoá hoa trên chiếc nhẫn.
Lúc này Lưu Ly mới để ý trên tay mình không biết từ lúc nào xuất hiện thêm một chiếc nhẫn hình đoá hoa kì lạ. Dù có dùng sức thế nào cũng không thể tháo ra được.
"Vô ích thôi, ngoài tôi không ai có thể tháo nó ra."
Tiếng nói thoát ra từ chiếc nhẫn, sau nghi lễ biến Lưu Ly thành người hoa, linh lực của hắn ngày càng yếu.
Nhưng hắn không thể không làm, lúc này để hạt giống trong người hắn rất nguy hiểm, có thể bị U Linh lấy đi bất cứ lúc nào.
Chỉ cần hạt giống tìm được người bảo vệ và chấp nhận sống trong cơ thể người bảo vệ đó, U Linh dù muốn cũng không có cách để đoạt lấy hạt giống.
Trừ phi Lưu Ly bài xích, cố gắng đẩy hạt giống ra khỏi cơ thể mình.
"Nhưng anh là ai?"
"Không quan trọng, em có thể gọi tôi là Hoa Huyết. Cứ làm việc của mình đừng làm phiền tôi."
Hắn được sinh ra từ đoá huyết hoa ẩn mình dưới hàn đàm sâu trong rừng thẳm, khi hắn tu được hình dạng con người đã nhiễm nhiên trở thành Thánh chủ của Hoa tộc. Tinh linh trong rừng đều cung kính gọi hắn là Thánh chủ hay chủ nhân, không ai biết được tên của hắn là Hoa Huyết.
Lưu Ly nhảy xuống giường đi nấu ăn, xử lí cái bụng trống rỗng suốt cả ngày rồi hiến mình cho sách vở.
Chết tiệt, làm thế nào cũng không học bài được.
Đây là cái thế giới quái quỷ gì?
Giờ phút này cô rất hoang mang lẫn lo sợ, nước mắt cứ thế rơi xuống thấm ướt cả trang vở, làm nhòa những dòng chữ được viết bằng mực đen.
Bề ngoài cô mạnh mẽ, kiên cường, dùng nụ cười để che giấu bản thân nhưng cô cũng yếu đuối, cũng biết sợ hãi như bao người.
Tại sao hết lần này đến lần khác bắt cô phải hứng chịu những chuyện này, có một cuộc sống yên bình khó đến thế sao?
Từ mi tâm đoá huyết hoa chầm chậm, lặng lẽ vươn từng sợi dây leo lan toả đi khắp cơ thể Lưu Ly, bắt đầu chấp nhận người bảo vệ mới.
Lưu Ly không biết mình đã khóc bao lâu, chỉ biết sáng mai thức dậy cô nằm gục trên bàn, hai mắt nặng trĩu.
Lê thân xác mệt mỏi đi lấy đồng phục.
"Em khóc?"
Hoa Huyết thức dậy từ trong đoá hoa, đưa tay sờ lên mắt Lưu Ly.
"Không cần anh quan tâm."
Lưu Ly nghiêng mặt qua một bên tránh đi hành động quan tâm của Hoa Huyết, cầm lấy đồng phục đi vào nhà tắm. Nhìn thần sắc tồi tệ của mình trong gương, Lưu Ly đưa tay chạm vào đoá huyết hoa rực rỡ trên mi tâm, mở cửa bước ra ngoài.
"Như thế này tôi làm sao đi học?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!