Chương 25: Trăng Đỏ

"Lưu Ly!"

Đám người bất chấp ngăn cản của Liễu Quỳnh Nhi lao về phía trước, lúc nãy là Chấn Nam, bây giờ lại là Lưu Ly.

Rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt của Liễu Quỳnh Nhi tái xanh, cô không quên, Lưu Ly cũng là người hoa, dù mới được một nửa nhưng ai có thể đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện tương tự như Chấn Nam?

Dù thế nào cô cũng phải cản đám người này lại. Lần này cô sẽ ra tay đánh người thật, bắt đầu từ hai người bạn thân kia, chỉ cần hai người họ dừng lại, những người khác không cần phải quan tâm.

Liễu Quỳnh Nhi chen chân vào giữa đám người, nhanh như cắt chụp tay của Vương Khải Minh bẻ gập ra sau lưng.

Vừa ngẩn đầu lên tìm bóng dáng của Âu Thần, ngoài ý muốn thấy Tiểu Sát từ đằng xa đang vội vã chạy đến.

"Chị Tiểu Sát, cản bọn họ lại."

Tiểu Sát dù chưa sống tới trăm năm, nhưng may mắn lớn lên trong Hoa tộc, không phải chịu ảnh hưởng của trăng đỏ. Tuy không biết ở đây đang xảy ra chuyện gì, cũng nghe theo lời Liễu Quỳnh Nhi, cản đám người đang náo loạn này lại.

Tiểu Sát nhún chân, loáng một cái đã ở trước mặt Âu Thần, không kịp để cho hắn ra tay, đưa dao kề vào cổ hắn.

Ánh sáng sắc lạnh của con dao trong đêm tối nhuốm màu đỏ quỷ dị càng thêm nguy hiểm, Âu Thần cứng người, con dao này vô cùng sắc bén, không hề dùng sức đã để lại trên cổ hắn một vết thương nhỏ.

Cả đám người đứng im, không tin được nhìn con dao trên cổ Âu Thần, không dám làm ra hành động nào chọc giận người đang cầm dao, sơ sảy một chút, mạng của đại thiếu Âu gia sẽ đi đời nhà ma, mà bọn họ cũng không tránh khỏi liên đới trách nhiệm.

Vương Khải Minh lợi dụng lúc Liễu Quỳnh Nhi thất thần nhìn Tiểu Sát, thoát ra khỏi tay cô, bước sau nhanh hơn bước trước, chạy tới bên cạnh Âu Thần.

"Chị Tiểu Sát, có cần phải như vậy không?"

Tiểu Sát chẳng thèm liếc mắt nhìn Vương Khải Minh, hé môi hỏi chuyện Liễu Quỳnh Nhi.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Liễu Quỳnh Nhi nhìn đám người, nhất quyết sử dụng Linh Tê chú để trả lời.

"Phong ấn trong người Chấn Nam sắp bị phá giải."

Tiểu Sát cau mày, phong ấn của Hạ lão đầu đâu dễ dàng phá giải như vậy.

"Không thể nào, ngoài Hạ lão đầu ra làm gì có ai phá giải được phong ấn đó."

"Em cũng không biết, có lẽ là do trăng đỏ xuất hiện."

Như nhớ tới chuyện gì đó, Liễu Quỳnh Nhi nhanh miệng mở lời, lần này không sử dụng Linh Tê chú để trò chuyện nữa.

"Hình như Lưu Ly cũng bị ảnh hưởng."

Cả đám người nhìn hai cô gái với ánh mắt kì quái, rõ ràng hai người chỉ nói có hai câu, nhưng tại sao bọn họ lại cảm thấy, hai người nói với nhau rất nhiều?

Kì lạ!

"Sao em không nói sớm chứ."

Tiểu Sát thu lại con dao kề trên cổ Âu Thần, trước khi đi còn không quên đe doạ vài câu.

"Mấy người các cậu nếu không muốn chết thì đứng im ở đây cho tôi, đây là chuyện riêng của Hạ gia, tốt nhất các cậu đừng nên xen vào. Quỳnh Nhi, trông chừng bọn họ cho tốt."

Lời nói vừa dứt, bóng dáng Tiểu Sát đã chạy nhanh tới chỗ Lưu Ly và Hạ Chấn Nam.

Nếu như là vì trăng đỏ, vậy thì tại sao cô lại không có chuyện gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!