Gió biển mang hơi muối mặn chát phả vào đất liền, mặt biển êm ả gợn lên vài con sóng nhỏ, xa xa phía chân trời, mặt trăng đỏ như máu dần hé lộ.
"Oa, trăng kìa!"
Liễu Quỳnh Nhi hai mắt mở lớn nhìn vật thể nhuộm một màu đỏ chết chóc đang nhô lên, hưng phấn như phát hiện ra kì quan cổ đại thứ tám của thế giới.
Đêm nay là đêm cuối ở Hawaii, cả lớp kéo nhau ra bãi đá ven biển ngồi hóng gió, nhân tiện gia tăng cái gọi là tình cảm bạn bè vốn nhạt như nước ốc.
"Là trăng đỏ!"
Dương Nguyệt Mỹ nhìn đến, kinh ngạc thốt lên.
Cả lớp cũng nhao nhao nhì về phía chân trời, chỉ trỏ, xôn xao bàn tán.
Trăng đỏ!
Đây là lần đầu tiên trong đời bọn họ nhìn thấy, ngoài kinh ngạc còn có một phần khiếp sợ, trời có dị tượng, là tốt hay xấu nhất thời bọn họ không thể nào đoán biết được.
Người dân trên đảo cũng dần tụ tập bên bờ biển, chiêm ngưỡng ánh trăng ngàn năm khó gặp kia.
"Cậu thấy thế nào?"
Âu Thần huých cùi chỏ vào người Hạ Chấn Nam, trăng đáng nhẽ ra phải là màu vàng mới đúng chứ?
Hạ Chấn Nam lặng yên nhìn ánh trăng đỏ dần dần nhô lên, dường như máu trong người cũng đang chuyển động cực kì hỗn loạn, sắc mặt trong đêm tối mơ hồ vặn vẹo, trên trán mỏng manh một tầng mồ hôi lạnh, hơi thở đã không thể nào kiểm soát được nữa.
"Chấn Nam, chuyện gì vậy?"
Vương Khải Minh quay mặt qua, đỡ lấy cơ thể đang run lên của Hạ Chấn Nam, sắc mặt trầm xuống.
"Tớ..."
Hạ Chấn Nam thở hắt, có thứ gì đó ở trong người hắn, muốn xuyên qua da thịt mà đi ra ngoài.
Đau quá!
Âu Thần nhận thấy có điều bất ổn, cũng quay qua nhìn xem Hạ Chấn Nam đang xảy ra chuyện gì.
"A!"
Hạ Chấn Nam đau đớn hét lên, thoát khỏi tay Vương Khải Minh, lăn một vòng rớt khỏi bãi đá, mi tâm ẩn hiện ấn kí hình lá nguyệt quế ôm lấy một đoá phong lan màu đen.
"Chấn Nam!"
Lưu Ly, Liễu Quỳnh Nhi cùng nhị vương tử và mấy người ngồi xung quanh đó hốt hoảng kêu lên, nhất loạt nhảy xuống khỏi bãi đá, muốn đỡ Hạ Chấn Nam đang đau đớn run rẩy kia dậy.
Lúc này trăng đỏ đã hoàn hoàn lộ diện trước mặt mọi người, mặt biển, bầu trời, bãi cát... tất cả đều bị bao phủ bởi loại ánh sáng đỏ như máu, dường như trong không khí còn đang phảng phất mùi máu tanh chết chóc.
Hoa Huyết đứng trên phòng tổng thống nhìn lên bầu trời, mày nhíu lại, không biết là đang suy tính chuyện gì.
Y Hàn, Y Thiên yên lặng đứng sau lưng, sắc mặt lại vô cùng bình thản. Hoa tộc cứ cách trăm năm sẽ có một ngày trăng đỏ, điều đó cũng không có gì lạ, vốn chẳng cần phải lo lắng.
Nhưng nơi họ đang đứng là thế giới của loài người, không phải Hoa tộc, trăng đỏ đối với con người mà nói, chính là dị tượng.
Xấu hay tốt, còn phải đợi qua đêm nay mới có thể biết được câu trả lời.
Lưu Ly chạy nhanh đến bên cạnh Hạ Chấn Nam, ngay lúc giơ tay đỡ hắn lên thấy được ấn ki trên mi tâm, cơ thể run run lên từng đợt, lời nói ra khỏi miệng cũng run rẩy.
"Đừng lại đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!