Chương 18: Mảnh Vỡ Ly Thuỷ Tinh.

Trên boong tàu, Hoa Huyết ngồi xổm xuống nhặt mảnh vỡ của chiếc ly thủy tinh đưa lên ngang mũi, khóe môi khẽ kéo tạo nên một vòng cung đẹp mắt nhưng vô cùng nguy hiểm.

Dương Nguyệt Vân, cô em họ cùng tuổi của Dương Nguyệt Mỹ lên tiếng đầu tiên.

"Đầu óc anh ta vẫn bình thường đó chứ?"

Một bạn nữ khác lên tiếng đáp trả.

"Không biết! Nhưng mà anh ta rất đẹp, không phải sao? Đến cả tớ cũng phải ghen tị."

Trình Vũ dựa người vào lan can cười khẩy, nói xen vào.

"Nhã Lam, người như vậy mà cũng được xem là đẹp à? Ẻo lả..."

Ba chữ "như con gái" còn chưa có nói ra đã bị Lưu Ly làm cho nuốt lại vào cổ họng.

"Cậu không muốn chết thì câm miệng lại đi."

Đàn ông, coi trọng nhất chính là tôn nghiêm. Loại lời nói như của Trình Vũ, nếu để Hoa Huyết nghe thấy không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Cô không muốn có chuyện gì không hay xảy ra trong kì nghĩ vốn đã không có gì vui vẻ này.

Trình Vũ trợn mắt, đứng thẳng người lại, hai tay khoanh trước ngực, thái độ rất ngạo mạn.

"Cậu nghĩ mình là ai mà có thể nói ra lời nói đó."

Lưu Ly cười nhạt, cô vốn có ý tốt nhưng người ta cố ý không muốn tiếp nhận thì phải. Cô cũng chẳng muốn nói nhiều với loại người không biết tốt xấu này, đến lúc có chuyện thì tự cậu ta gánh vác lấy. Lưu Ly đi đến cạnh Hoa Huyết, cúi người nhìn mảnh vỡ thủy tinh trên tay hắn.

"Có cái gì không ổn sao?"

Hoa Huyết đứng dậy đem mảnh vỡ đưa cho Lưu Ly.

"Xem thử đây là mùi gì?"

Lưu Ly lấy mảnh vỡ đưa lên mũi, sắc mặt khẽ biến đổi, cô không chắc có phải là mùi hương của loài hoa này không.

"Hương hoa thủy tiên, đúng không?"

Hoa Huyết không nói gì chỉ cười, nhưng đây là nụ cười hài lòng.

"Hoa thủy tiên thì làm sao?"

Lưu Ly không tin nổi quay người lại nhìn nhân vật vừa phát ngôn, ánh mắt rõ ràng đang muốn hỏi "Cậu thật sự là người hoa à?"

Sau khi Quỳnh Nhi nhập học, chủ tịch đã nói cho cô biết Quỳnh Nhi cũng là người hoa. Đối với người hoa mà nói, điều cơ bản nhất chính là tìm hiểu tác dụng cũng như độc tố trong hoa. Lúc đầu cô chỉ lo luyện chú thuật mà không để ý đến chuyện này đã bị Hoa Huyết giáo huấn đến độ hai tai tê ù cả lên.

Lưu Ly nghĩ là như vậy nhưng lại không thể nói ra.

"Hoa thủy tiên có thể làm cho người ta hôn mê."

Liễu Quỳnh Nhi vỗ trán, chú Hạ từng đưa sách cho cô đọc nhưng cô lại lười. Trong quyển sách đó hình như có nói về hoa thủy tiên, nếu chú Hạ biết cô đem những thứ cơ bản của người hoa bỏ xó nhất định sẽ tức chết mất.

Tam vương tử đã trở lại boong tàu từ lâu, đứng tại chỗ quan sát mà không hề lên tiếng. Vốn dĩ chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn, nhưng xem ra lại là dụng tâm của ai đó không muốn để cho Dương Nguyệt Mỹ trở về.

Nghe đến vấn đề này hẳn là có người trong lòng bắt đầu lo sợ rồi đây.

"Lâm Hàng, Nguyệt Mỹ đâu?"

Âu Thần im lặng nãy giờ thấy Lâm Hàng đi về tay không, quần áo lại ướt sũng mà không thấy người vừa rơi xuống biển đâu thì lên tiếng.

Lúc nãy khi Dương Nguyệt Mỹ rơi xuống hắn đã nói Lâm Hàng đi tìm, dù sao anh bạn này bơi cũng rất giỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!