Bạn học của Lưu Ly thường ngày ngay cả nói chuyện với Lưu Ly cũng lo sẽ làm giảm giá trị bản thân, nay thấy Lưu Ly là cứ như ong thấy mật, hết người này đến người khác vây lấy Lưu Ly mà hỏi cùng một câu.
"Lưu Ly, chiếc du thuyền này thật sự có người mang đến tặng cho cậu sao?"
Lưu Ly đối với việc bỗng nhiên được quan tâm không thấy chút vui mừng nào, đầu óc cứ quay mòng mòng theo mấy câu hỏi của đám bạn. Chỉ ỡm ờ cho qua chuyện.
"Này, mấy người có để cho Lưu Ly yên không hả?"
Liễu Quỳnh Nhi cố gắng chen vào giữa thành lũy đang vây lấy Lưu Ly mà hét lên. Cái đám người không biết liêm sỉ, thường ngày ngay cả liếc mắt nhìn Lưu Ly một cái cũng sợ bẩn mắt mà bây giờ cứ như mèo thấy mỡ.
Cả đám người thấy Liễu Quỳnh Nhi liền không nói gì nữa, tản ra tìm thú vui cho riêng mình. Người này sớm muộn gì cũng lộ diện thôi, nôn nóng gì chứ.
"Chết ngạt vì đám người này mất. Lưu Ly, có nghĩ ra là người nào không?"
Lưu Ly lắc đầu, cô đã bới tung trí nhớ của mình rồi nhưng không tìm ra người nào có khả năng mua chiếc du thuyền mà ngay cả giá cũng chưa có con số xác định này.
"Có khi là người thầm thương trộm nhớ tớ cũng nên. Nhóm Chấn Nam đi đâu rồi?"
"Chắc lại đi lanh quanh tham quan rồi, mặc kệ ba người họ đi."
Liễu Quỳnh Nhi nằm sang chiếc ghế bên cạnh cùng Lưu Ly phơi nắng. Nằm đây tận hưởng chút nắng vàng, gió nhẹ không có gì là không tốt.
"Cậu giám không?"
"Có gì mà không giám."
Vương Khải Minh sau khi nhận được câu trả lời của Âu Thần liền xắn tay áo lên đến khuỷu tay, bước chân nhẹ như mèo đi đến sau lưng Hạ Chấn Nam khom lưng xuống tóm lấy hai chân kẻ xấu số. Âu Thần nhân cơ hội ấn vai Hạ Chấn Nam xuống, nụ cười trên môi không khác hồ ly là bao.
Hạ Chấn Nam vùng vẫy nhưng vẫn bị hai thằng bạn khiêng lên, đung đưa trong khung trung một hồi vẫn là không thoát khỏi số mệnh, oanh oanh liệt liệt bị ném xuống hồ bơi.
"Một, hai, ba..."
"Bùm."
"Ha... ha... ha."
Nước văng lên tung tóe, Hạ Chấn Nam ở dưới hồ bơi uống ngay một bụng nước trông thảm không thể tả. Vừa trồi đầu lên đã ho sù sụ.
"Hai người... hai người..."
Hạ Chấn Nam tức đến nỗi nói không thành lời, hai tên kia chờ đó, đừng nghĩ sẽ được ở trên đó cười nhạo hắn.
Lưu Ly và Liễu Quỳnh Nhi nghe thấy tiếng động chạy lại xem, khóe môi giật giật, rõ ràng muốn cười nhưng cố nhịn.
Chớp mắt một cái đã không thấy Hạ Chấn Nam đâu, Vương Khải Minh và Âu Thần do để ý đến Lưu Ly và Liễu Quỳnh Nhi đứng cạnh mà không chú ý đến hai bàn tay của Hạ Chấn Nam vừa vươn lên trên thành bể bơi bắt lấy chân hai người kéo xuống.
"Bùm."
"Bùm."
Gieo nhân nào thì gặp quả ấy, đã ám hại người khác mà còn muốn đứng đó nhìn gái sao?
Vương Khải Minh, Âu Thần không nghĩ đến sẽ bị kéo xuống hồ cũng uống vào mấy ngụm nước.
Lần này thì hai cô gái không nhịn nổi nữa cười thành tiếng, ba cái người này y hệt trẻ con.
Nhưng như vậy mới giống những chàng trai mười tám tuổi, suốt ngày tỏ ra nguy hiểm sớm muộn gì cũng trở thành ông già mất thôi.
Ba người ở dưới hồ dìm nhau chán rồi cũng tìm đường mà bò lên nằm dài trên sàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!