Chương 16: Món Quà Bất Ngờ.

"Lúc ở Anh đã nghe Khải Minh kể rất nhiều về cậu."

Khải Minh...

Ánh mắt Lưu Ly như muốn đem Vương Khải Minh ra tùng xẻo. Tên lẻo mép này được lắm, còn giám đem cô ra làm đề tài buôn chuyện.

Vương Khải Minh ngồi bàn trên quay mặt xuống nhún vai cười trừ, hắn cũng không định nói đâu, chỉ tại lỡ miệng nhắc đến tên Lưu Ly, cuối cùng bị Quỳnh Nhi khủng bố điện thoại ép cung mà thôi.

"Khải Minh đã nói gì?"

"Đại loại là nói cậu xinh đẹp, lần đầu tiên bước chân vào Diamond đã đốn ngã hai trái tim ngây thơ của Chấn Nam và Âu Thần nhưng mãi mà chẳng thấy cậu động lòng trước ai cả. À, còn chuyện này nữa."

Hai mắt Liễu Quỳnh Nhi sáng lên, long lanh như có nước.

"Có thật là cậu nhìn thấy ma cây giết người không? Tớ chính là vì chuyện này mà vượt ngàn dặm xa xôi về đây."

Mày Lưu Ly nhíu lại rồi giãn ra rất nhanh, khẽ cười gật đầu.

Ánh mắt mong chờ của Quỳnh Nhi rất chân thành, trong đến nổi có thể nhìn thấy đáy. Hai tay bắt lấy tay Lưu Ly lắc qua lắc lại, háo hức như trẻ nhỏ sắp được đưa đi chơi.

"Vậy cậu kể đi, nghe Khải Minh nói chẳng tin được mấy phần."

Lưu Ly còn chưa mở miệng nói câu nào thì cô giáo dạy Hóa đi vào, đành quay qua nói với Quỳnh Nhi.

"Giờ giải lao tớ sẽ kể."

"Được, được. Tớ sẽ cố gắng chờ đến khi đó."

Liễu Quỳnh Nhi nguyên là một đóa hoa quỳnh lớn lên trong thế giới loài người. Trong lần Hoa Huyết bị phong ấn mười tám năm trước, ba mẹ và anh trai của Liễu Quỳnh Nhi bị U Linh sát hại, sau này khi Hạ Hướng trở về Hoa tộc đã nhận nuôi Liễu Quỳnh Nhi rồi mang cô ra thế giới loài người. Tò mò về đồng loại của mình là điều dễ hiểu.

"Ngồi ngẩn ở đó suy nghĩ cái gì?"

Câu hỏi của Vương Khải Minh đánh tan suy nghĩ của Hạ Chấn Nam, hắn đang nghĩ xem nên giải thích với Lưu Ly như thế nào về hành động lúc nãy của Quỳnh Nhi.

"Không có gì. Cô đến rồi tập trung học đi."

Vương Khải Minh cười cười giở sách ra, cũng không có vạch trần tâm tư của Hạ Chấn Nam.

Cái loại ngơ ngẩn này cũng chỉ có vì Lưu Ly mà tồn tại thôi. Cậu và Âu Thần đều như nhau, mắc bệnh nặng quá rồi.

Tiết học trôi qua nhanh chóng, chuông báo hết giờ vừa vang lên Liễu Quỳnh Nhi đã không thèm để ý đến ai, trực tiếp kéo Lưu Ly đi xuống canteen.

Hạ Chấn Nam, Vương Khải Minh chỉ biết lắc đầu đứng dậy đi qua lớp bên cạnh gọi Âu Thần cùng đi hóng chuyện. Nghe đồn chưa hẳn đã kịch tính bằng nghe Lưu Ly kể.

Liễu Quỳnh Nhi ấn Lưu Ly xuống ghế ngồi, bản thân mình cũng ngồi xuống bên cạnh rồi vẫy vẫy tay gọi phục vụ. Canteen của trường Diamond thật ra là một nhà hàng năm sao đúng chuẩn, đầu bếp cũng là được tuyển chọn rất kĩ càng mới có thể vào làm việc ở đây. Thực đơn nhanh chóng được đưa đến trong tay Quỳnh Nhi, không cần nhìn xem trong đó có gì Quỳnh Nhi đã thuận miệng gọi một đống đồ ăn bảo phục vụ đi chuẩn bị.

Lưu Ly không để ý tới hành động hoang phí thức ăn của Quỳnh Nhi nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, Quỳnh Nhi sôi nổi cũng rất dễ gần, biết đâu sau này sẽ là bạn thân của cô.

Bạn thân? Hai từ này trước nay đối với cô luôn rất xa xỉ.

"Nhóm Chấn Nam đến rồi kìa."

"Bọn họ chính là đi theo hai chúng ta hóng chuyện."

Tam vương tử đi tới kéo ghế cùng ngồi xuống. Lâu thật lâu vẫn không thấy Lưu Ly lên tiếng, đừng nói là Quỳnh Nhi nôn nóng mà ngay cả tam vương tử bọn họ cũng sắp bị Lưu Ly làm cho tò mò chết rồi.

Như thường lệ vẫn là Vương Khải Minh lên tiếng mở đầu.

"Đừng yên lặng thế chứ. Chẳng phải là muốn kể chuyện ma cho Quỳnh Nhi nghe à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!