Đến khi Lưu Ly rời khỏi ba người mới sực tỉnh, trong lòng khó hiểu chồng chất lên nhau.
"Hai cậu có ngửi thấy mùi hương gì không?"
Hạ Chấn Nam và Âu Thần gật đầu. Hương thơm thanh thoát tự nhiên, đậm nhưng không nồng, hương thơm vẫn còn vương vấn trên chóp mũi của họ thật lâu không có tan ra.
Hương thơm này là lúc Lưu Ly đi ngang qua bị gió thổi tới làm phiêu tán khắp phòng.
Lưu Ly thường ngày không có dùng nước hoa. Hơn nữa họ dám chắc chắn đây không phải là nước hoa, mà là hương hoa tự nhiên, mùi hương tinh tế này không thể nào điều chế ra được.
"Đây là hoa gì? Một khi lấy nó làm hương liệu chính để điều chế nước hoa, nhất định sẽ đắt giá hơn cả Clive Christian No. 1 Imperial Majesty Perfume."
Hạ Chấn Nam đen mặt.
"Lúc này là lúc nào rồi mà cậu còn nghĩ tới kinh doanh."
Vương Khải Minh khép hờ hai mắt ngả người dựa vào ghế hít lấy một hơi hương thơm trong không khí, đem hương hoa lưu lại trong trí nhớ. Hương hoa này rất dễ quyến rũ đàn ông, nhất là khi nó còn ở trên người một mỹ nhân.
"Quốc sắc thiên hương, lấy tên này làm nhãn hiệu thế nào?"
Bốn con mắt nhìn Vương Khải Minh như muốn ăn tươi nuốt sống. Khải Minh có sở thích đặc biệt với nước hoa không phải là họ không biết, với tình cảnh bây giờ mà còn lo tới mấy chuyện này có phải quá không được rồi không?
"Tớ chỉ đùa chút thôi. Hai cậu không thấy Lưu Ly có cái gì lạ sao?"
Lạ? Đó là điều mà ai tinh ý một chút đều nhìn ra.
Điều này tất nhiên là hai người họ biết.
Hạ Chấn Nam ngồi lên trên bàn học, từ trên này nhìn xuống có thể nhìn thấy Lưu Ly từng bước một đi vào vườn trường. Nơi đó ngoài cô ra hình như đã không còn ai lui tới nữa.
"Âu Thần, giúp tớ điều tra xem thử mấy ngày qua Lưu Ly ở trong rừng làm cái gì?"
Những việc điều tra này nọ Âu Thần có năng lực làm tốt hơn hắn, một chân trong tối một chân ngoài sáng đôi khi lại hay.
"Không dễ đâu, khu rừng đó âm âm u u, thường ngày rất ít người qua lại."
Lớp học rơi vào yên tĩnh, ánh nắng đánh tan màn sương chiếu thẳng vào phòng học.
Không lâu sau đó trong lớp dần dần có thêm nhiều người.
Những người mới đến định lên tiếng chào hỏi nhưng khi thấy ba gương mặt trầm trọng của tam vương tử liền đá cái ý nghĩ điên rồ đó đi.
Âu Thần đứng dậy lấy ba lô khoác lên vai.
" Tớ sẽ điều tra xem sao nhưng đừng hi vọng nhiều."
"Ừ."
Hạ Chấn Nam nhìn xuống vườn trường, bóng dáng Lưu Ly hoàn toàn bị cây lá che mất. Trong lòng hắn có dự cảm chẳng lành.
Lưu Ly ngồi bên mép hồ đưa tay xuống nước nghịch những cọng rong đuôi chó mềm mại mơn trớn trong lòng bàn tay, môi khẽ cười.
"Thì ra là cô."
Lưu Ly giật nảy mình, nụ cười trên môi bất giác trở nên cứng đờ, nắm chặt cọng rong trong tay, cảm nhận được nó đang giãy giụa mới thả lỏng tay.
Có người đến mà cô không hề nghe thấy tiếng bước chân? Thật kì lạ, từ khi trở thành người hoa các giác quan của cô nhạy bén lên rất nhiều.
Lưu Ly vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!