Chương 9: Mừng sinh nhật

Editor: Sel

Cốc Thụy An đang ôn bài trong phòng thì mẹ anh ta đẩy cửa bước vào, đặt một quả táo đã rửa sạch lên bàn, giục anh ta ăn nhanh.

Thấy Cốc Thụy An không ngẩng đầu lên, mẹ anh ta nói: "Con đừng có bày cái mặt đưa đám ra với bố mẹ nữa. Nhà mình điều kiện chỉ có thế, muốn trách thì trách bản thân con bất tài đi."

Lời nói này thật khó nghe, Cốc Thụy An bực dọc nhìn mẹ: "Hồi anh cưới vợ đâu có nhiều chuyện thế này. Có phải mẹ có thành kiến với Đường Doanh không?"

Chuyện lấy tiền sính lễ đi mua tài sản trước hôn nhân, mẹ Cốc khăng khăng là do Bành Phương bày mưu tính kế. Bà im lặng quay người ra khỏi phòng con trai, nhưng đến phòng khách lại không nhịn được mà nói vọng vào: "Chị dâu con ghê gớm là vì nhà mẹ đẻ nó có điều kiện, nó có vốn để mà ghê gớm. Bố con bé Đường Doanh sắp cưới vợ mới rồi, mẹ nó lương hưu có hai nghìn tệ một tháng, hai mẹ con nhà đấy không chừng còn đang nhăm nhe khoản tiền đền bù giải tỏa nhà mình đấy..."

"Đường Doanh không phải loại người đó."

"Nó không phải nhưng mẹ nó phải. Cốc Thụy An, mẹ nói cho con biết, bà mẹ vợ tương lai của con còn hám tiền hơn cả chị dâu con nhiều..."

Lời mẹ còn chưa dứt, Cốc Thụy An đã vơ lấy áo khoác lao ra khỏi nhà.

Lại một lần nữa anh ta cãi nhau với bố mẹ vì chuyện cưới xin. Hình ảnh bỏ nhà đi trẻ con này khiến anh ta nhớ lại thời niên thiếu.

Lúc đó bố anh ta đi công tác nước ngoài, mẹ đi theo bố, ở nhà chỉ còn anh ta và anh trai. Anh trai nấu ăn dở tệ, ba bữa một ngày chỉ làm qua loa cho xong. Đường Doanh xót anh ta ăn uống không đủ chất, dăm bữa nửa tháng lại mang thịt bò, lạp xưởng sang cho anh ta, lần nào cũng một túi to đùng.

Đường Doanh cái gì cũng nghĩ đến anh ta, nhớ đến anh ta. Từ nhỏ anh ta đã chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ gặp được cô gái nào tốt với mình như thế nữa. Lớn lên sẽ cưới cô gái này làm vợ, đó là suy nghĩ chưa bao giờ thay đổi trong anh ta.

Còn về mẹ cô, quả thực bà là người thực dụng, nhưng thực dụng không có nghĩa là xấu. Bà thực dụng vì con gái mình, bà chẳng có lỗi gì cả.

Xưa nay anh ta vẫn luôn chấp nhận tính cách đó của Bành Phương.

Cốc Thụy An đi một mình trên con phố lạnh lẽo, tai bị gió lạnh thổi tê cóng như băng.

Lão Cao gọi điện thoại đến, bảo tối nay Mai Hinh mời gã đi hát để tạ lỗi, hỏi Cốc Thụy An có rủ được Đường Doanh đi cùng không. Nếu có Cốc Thụy An và Đường Doanh ở đó, quan hệ giữa gã và Mai Hinh có thể tiến thêm một bước.

Đang giận dỗi với Đường Doanh, Cốc Thụy An quyết định đi một mình.

Trước mặt Mai Hinh bày hai mươi tư ly rượu, cô ấy đã uống hết tám ly.

Muốn làm ăn lâu dài thì không thể đắc tội với Lão Cao, người có quan hệ rộng. Cô ấy nén mọi uất ức để duy trì mối quan hệ với gã cáo già này.

Thấy cô ấy uống đến mức đi đứng không vững, Lão Cao chộp lấy cơ hội ôm cô ấy vào lòng. Mùi rượu và thuốc lá hôi hám trên người gã đàn ông xộc vào mũi, cô ấy nhíu mày, dùng hết sức đẩy gã ra xa.

"Giả vờ cái gì hả bà chủ Mai, chuyện của em anh nghe ngóng cả rồi." Lão Cao lại kéo Mai Hinh về phía mình, ép cô ấy uống một ly rượu mạnh: "Anh chạy vạy giúp em kiếm được bốn năm mối làm ăn, công lao không nhỏ đâu nhé."

Cốc Thụy An bước vào, thấy Mai Hinh bị kìm kẹp, sặc rượu ho sù sụ như muốn lôi cả phổi ra ngoài.

Anh ta không hiểu nổi, dù muốn làm ăn lớn đến đâu cũng không cần thiết phải nịnh nọt luồn cúi loại người như Lão Cao. Chửi thì chửi rồi, Lão Cao vốn đáng chửi mà.

Anh ta bước tới gạt tay Lão Cao ra: "Nhẹ tay thôi, tửu lượng cô ấy kém lắm."

Lão Cao cười khẩy: "Cũng chẳng phải chị vợ ruột thịt gì, cậu bênh vực ghê thế làm gì. Đường Doanh đâu sao không đến?"

Mai Hinh né sang một bên, ấn khăn giấy lên môi, lửa giận bùng lên trong lòng. Khóe mắt liếc thấy Cốc Thụy An đang cau mày, có vẻ anh ta cũng đang nhẫn nhịn, ánh mắt kìm nén ẩn chứa sự lạnh lẽo.

Lão Cao đổ sáu ly rượu nhỏ vào một cốc bia lớn, bưng lên, đi đến trước mặt Mai Hinh: "Nốt cốc này thôi, em uống hết thì chuyện em chửi anh hôm qua coi như xong, thế nào?"

"Cô ấy không uống được đâu." Cốc Thụy An đứng dậy chắn trước mặt Mai Hinh.

Ánh mắt sắc lẹm của Lão Cao dán vào mặt Cốc Thụy An: "Cô ta không uống được thì cậu uống hộ à?"

Lời vừa dứt, Cốc Thụy An giật lấy cốc rượu trên tay gã, uống một hơi cạn sạch.

Mai Hinh nhìn yết hầu chuyển động của Cốc Thụy An, ý thức mơ hồ, cô ấy đứng dậy khỏi ghế sô pha rồi lại lảo đảo ngã xuống, đưa tay nắm lấy vạt áo anh ta, nhìn anh ta không nói lời nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!