Editor: Sel
Mạnh Đông Dương ở lại nhà ăn tối, trên bàn có thêm vài món anh thích.
Mạnh Vân Khâm đẩy đĩa tôm viên phô mai và cá chua ngọt về phía con trai, nhưng không quên nhắc nhở rằng ăn nhiều đồ ngọt chẳng có lợi gì cho sức khỏe.
Mạnh Đông Dương im lặng gỡ xương cá, khóe mắt liếc thấy bố mình vẫn chỉ trung thành với rau xanh và ngũ cốc như mọi khi.
Buổi tụ tập chiều nay tan muộn, khi Dương Mộng Chân về nhà, thay bộ đồ thoải mái đi xuống lầu thì Mạnh Vân Khâm đã ăn xong và chuẩn bị rời bàn.
"Hai mẹ con cứ thong thả." Tay Mạnh Vân Khâm lướt nhẹ qua vai vợ như có như không, rồi đi lên thư phòng.
Dương Mộng Chân hơi nghiêng đầu, dùng đũa chung gắp một viên tôm bỏ vào bát Mạnh Đông Dương, khen ngợi: "Con giữ dáng tốt đấy."
Mạnh Đông Dương nói dạo này anh đang học tennis.
Dương Mộng Chân chẳng thiết ăn uống, chống cằm, dùng thìa bạc chọc chọc cọng rau trong đĩa: "Mẹ già rồi, vận động cũng khó khăn, chỉ tập yoga nhẹ nhàng được thôi."
Mạnh Đông Dương cắn nửa con tôm, thấy ngấy nên bỏ đũa xuống: "Lớp thanh nhạc thế nào rồi mẹ?"
"Cũng thường thôi, thầy bảo mẹ không có năng khiếu." Dương Mộng Chân cười xòa.
Mạnh Đông Dương nhướng mày: "Học cho vui thôi mà mẹ, cần gì phải quá nghiêm túc."
"Ai bảo thế, mẹ muốn học đàng hoàng đấy chứ, mẹ còn định tham gia biểu diễn nữa cơ."
"Được rồi, đến lúc đó con sẽ đến cổ vũ cho mẹ."
Dì giúp việc định múc canh chim bồ câu cho Dương Mộng Chân, bà bảo dì đi nghỉ, tự mình đứng dậy múc. Mạnh Đông Dương thấy vậy liền đỡ lấy cái muôi từ tay mẹ.
"Mẹ có ăn thịt không ạ?" Mạnh Đông Dương hỏi.
Dương Mộng Chân lắc đầu: "Không khí ở Thanh Dương chắc tốt hơn Nghê Thành con nhỉ? Nghe bảo phong cảnh ở đó cũng đẹp, mẹ chưa đi bao giờ."
"Ngày kia con sang đó, hay con đưa mẹ đi cho khuây khỏa?"
"Mẹ cần gì khuây khỏa, mẹ bận tối mắt tối mũi đây này. Ngày kia... ngày kia là sinh nhật con nhỉ?"
Mạnh Đông Dương gật đầu.
Dương Mộng Chân cúi đầu húp một ngụm canh: "Vậy con tự mua bánh kem mà ăn, mua loại nhiều sô cô la vào."
Mạnh Đông Dương nhếch môi cười nhạt: "Vâng ạ."
Ăn xong, Dương Mộng Chân ra vườn hoa ngồi hóng mát, Mạnh Đông Dương cũng đi theo, tìm thấy Kaka đang nằm trước cửa chuồng, v**t v* bộ lông của nó.
Dương Mộng Chân nhìn Kaka, bảo nó già rồi, chẳng được tích sự gì nữa, rồi lại nói: "Bố con còn hơn mẹ ba tuổi, sao ông ấy lúc nào cũng tràn trề sinh lực, sức khỏe tốt thế không biết."
Dương Mộng Chân năm nay năm mươi lăm tuổi, dáng người cao gầy. Người gầy, mặt lại ít thịt, không trang điểm thì dấu vết thời gian hiện rõ mồn một.
Mỹ nhân rồi cũng đến lúc xế chiều, Mạnh Vân Khâm đã ngủ riêng với bà mười năm nay. Tình cảm vợ chồng phai nhạt không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Mạnh Đông Dương đã xem qua báo cáo khám sức khỏe của Mạnh Vân Khâm, quả thực các chỉ số đều rất tốt.
Bệnh của Dương Mộng Chân nằm ở tâm bệnh, lo nghĩ quá nhiều. Nhiều chuyện Mạnh Đông Dương đã buông bỏ, nhưng bà thì không.
"Gia đình Đường Trăn vẫn ổn cả chứ con?" Dương Mộng Chân hỏi.
"Vẫn ổn ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!