Chương 7: Cảm giác gượng gạo

Editor: Sel

Buổi chiều Cốc Thụy An rảnh rỗi, Đường Doanh kéo anh ta đi chọn quà cho hai mẹ con dì Trạch.

Đường Doanh ưng ý một chiếc khăn lụa, định tặng cho dì Trạch, nhưng lại không biết Mai Hinh thích gì.

Cốc Thụy An gợi ý: "Tặng nước hoa đi, con gái ai mà chẳng thích nước hoa."

Đường Doanh nhìn Cốc Thụy An với ánh mắt khinh bỉ: "Em có dùng nước hoa bao giờ đâu."

Cốc Thụy An xoa đầu cô: "Bây giờ thu nhập chúng mình chưa cao, em cái gì cũng tiếc tiền không dám mua, đợi sau này có tiền rồi, em cũng sẽ thích làm đẹp cho mình thôi."

Đường Doanh nhún vai: "Nước hoa hàng hiệu đắt lắm đấy."

"Hôm nay là lần đầu em chính thức gặp mặt họ, dì ấy chắc chắn sẽ chuẩn bị lì xì cho em."

Đường Doanh nghĩ cũng phải, bèn véo má Cốc Thụy An: "Khúc gỗ này giờ cũng biết tính toán ghê nhỉ."

Lúc này Cốc Thụy An mới kể với Đường Doanh rằng trước đây anh ta từng gặp Mai Hinh hai lần.

"Lúc nào?"

"Cách đây không lâu."

"Sao trước giờ không nghe anh kể?" Đường Doanh bĩu môi: "Cái ông Cao này quan hệ rộng thật đấy."

"Lão Cao thích Mai Hinh. Mai Hinh người này... trông không đơn giản đâu."

Cốc Thụy An ít khi chủ động nhận xét về ai, Đường Doanh khoác tay anh ta hỏi: "Chị ấy chắc xinh lắm nhỉ?"

Cốc Thụy An gật đầu: "Cũng được."

"Là một mỹ nữ, lại giỏi kiếm tiền, chắc chắn có nhiều đàn ông theo đuổi. Anh nghĩ Lão Cao có cửa không?"

Cốc Thụy An lắc đầu.

Đúng như Cốc Thụy An dự đoán, tối hôm đó đi ăn, Đường Doanh quả nhiên nhận được một phong bao lì xì dày cộp.

Trạch Lệ rất biết cách ủng hộ, thử ngay chiếc khăn lụa, khen rằng đeo vào thấy khí chất hẳn lên. Mai Hinh lại càng khéo léo, bảo rằng mình đang định mua nước hoa, đúng là cầu được ước thấy.

Thấy mọi người hòa thuận vui vẻ, trong lòng Đường Chính Quang rất mãn nguyện. Cuộc sống nửa đời sau lý tưởng của ông chính là hạnh phúc đầm ấm như lúc này.

Mai Hinh cởi mở hơn Đường Doanh tưởng tượng. Chị ấy như một đóa hồng rực rỡ, nụ cười hào sảng, dường như mọi chuyện đều có thể ứng phó dễ dàng.

Đường Doanh cũng không khác mấy so với hình dung của Mai Hinh, hiểu chuyện, trầm tính, ngoan ngoãn, tuy ít nói nhưng câu nào cũng đúng trọng tâm, là một cô gái thông minh.

Mai Hinh hỏi Đường Doanh: "Sao bạn trai em không đi cùng?"

Đường Doanh bảo dạo này Cốc Thụy An đang ôn thi, buổi tối thường ở nhà học bài, lần sau có dịp sẽ đưa anh ta đến ăn cơm cùng mọi người. Thực ra là Cốc Thụy An tự đề nghị không đi, anh ta cảm thấy hôm nay là lần đầu tiên Đường Doanh gặp mặt chính thức hai mẹ con họ, anh ta có mặt ở đó không thích hợp lắm.

Mai Hinh nói với Trạch Lệ và Đường Chính Quang: "Con gặp bạn trai của Tiểu Đường hai lần rồi, cậu ấy cũng được lắm."

Trạch Lệ nhìn Đường Doanh: "Tối qua lúc chưa biết Tiểu Mạnh họ gì, dì còn tưởng cậu ấy là Tiểu Cốc đấy, dì thầm nghĩ, chà, bạn trai Đường Doanh phong độ thật."

Mai Hinh hỏi: "Tiểu Mạnh là ai?"

Đường Chính Quang tiếp lời: "Là bạn trai cháu gái họ của chú. Cậu ấy vừa mua lại khách sạn Thanh Dương, sau này sẽ quản lý ở bên đó."

"Cháu gái họ ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!