Chương 6: Người ở trên cao

Editor: Sel

Buổi sáng tinh mơ, Mạnh Đông Dương ngồi vào chiếc xe sạch sẽ, trong đầu thoáng hiện lên đôi mắt chân thành của Đường Doanh.

Đường Doanh là cô gái trẻ chu đáo và chững chạc nhất mà anh từng gặp.

Nếu làm bạn với cô, anh sẵn sàng trao gửi sự tin tưởng.

Mạnh Vân Khâm cử một đội ngũ chuyên nghiệp đến tiếp quản khách sạn Thanh Dương mới mua lại, giao cho Mạnh Đông Dương cái danh giám đốc hữu danh vô thực, trên danh nghĩa là để anh giám sát.

Anh không biết liệu bố có ý định để anh cắm rễ ở Thanh Dương luôn hay không. Thế này thì gọi là "biệt phái" hay "lưu đày"?

Trước đây mẹ anh ít khi can thiệp vào chuyện giữa hai bố con, lần này lại chủ động nhắn tin, bảo anh cứ bình tĩnh, đừng suy nghĩ nhiều.

Mạnh Đông Dương đã tự do tài chính, không muốn chuốc thêm phiền não.

Nhà họ Mạnh là đầm rồng hang hổ, bố anh từ muốn kiểm soát đến dè chừng anh, đã tốn bao tâm sức suốt bao năm qua. Mạnh Vân Khâm mới là người hay lo nghĩ.

Giờ đây Mạnh Đông Dương chọn cách nghe lời, là vì muốn gia đình yên ấm, không muốn mẹ phải khó xử khi đứng giữa hai người.

Quyền lực thực sự, anh đã từ bỏ từ lâu.

Bên tài chính đang làm công tác thanh lý tài sản, Mạnh Đông Dương nán lại mười mấy phút rồi lái xe đi xem một dự án bất động sản mới, chủ đầu tư là đối tác của nhà họ Mạnh.

Đến nơi mới phát hiện khu chung cư này nằm ngay cạnh trường Đường Doanh dạy.

Khu vực này nằm ở nơi giao thoa giữa khu phố mới và khu phố cũ, khách sạn Thanh Dương cũng cách đó không xa.

Bành Phương và Đường Doanh xem qua vài căn hộ mẫu, bị những lời đường mật của nhân viên bán hàng làm cho quay cuồng.

Đường Doanh đã tìm hiểu trước, biết rằng đồ nội thất đẹp đẽ trong nhà mẫu thường có kích thước nhỏ hơn thực tế. Cô ước lượng diện tích hai phòng ngủ, cảm thấy căn hộ trong tầm giá của mình e là phòng ngủ chính còn chẳng kê nổi một cái bàn học, mà làm riêng một phòng làm việc thì quá xa xỉ.

Tính đi tính lại, cân nhắc thiệt hơn, cô quyết định chọn căn hộ diện tích tầm trung, khoảng 90 đến 120 mét vuông.

Thêm 30 mét vuông là có thêm một phòng ngủ nhỏ, phòng khách cũng rộng rãi hơn, nhưng mỗi tháng phải trả thêm bảy tám trăm tệ tiền vay.

Đường Doanh đắn đo, nên cố một chút để ổn định luôn, hay mua căn nhỏ trước cho nhẹ gánh nợ nần, đợi sau này lương tăng rồi đổi nhà mới? Lại nghĩ, căn hộ 120 mét vuông thực tế diện tích sử dụng cũng chỉ hơn 90 mét vuông.

Cô hỏi Bành Phương có thể hỗ trợ bao nhiêu tiền trả đợt đầu.

Bành Phương nói: "Bố con cho bao nhiêu thì mẹ cho bấy nhiêu."

Hôm nay mở bán, phòng kinh doanh đông nghịt người. Đường Doanh tìm một chỗ vắng vẻ gọi điện cho Đường Chính Quang, cầu mong ông đã tỉnh rượu.

Đầu dây bên kia Đường Chính Quang bắt máy, âm thanh xung quanh ồn ào.

Đường Doanh hỏi: "Bố đang ở đâu đấy?"

"Đang đi xem nhà với dì Trạch của con."

"Bố tỉnh rượu rồi à?" Đường Doanh lo lắng: "Đừng bảo bố cũng đang ở Đảo Ngự Hoa Viên nhé?"

"Sao, con cũng ở đấy à?"

"Vâng, mẹ con cũng ở đây." Đường Doanh nhíu mày.

Chẳng lẽ lại để bà Bành chạm mặt bà Trạch ở đây sao?

Mạnh Đông Dương đứng bên cửa sổ tầng hai phòng kinh doanh, nhìn thấy Đường Doanh đang đứng một mình bên đài phun nước ngoài trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!