Editor: Sel
Đường Doanh xem qua hồ sơ khám sức khỏe mấy năm nay của Mạnh Đông Dương, thấy bệnh dạ dày của anh đang dần hồi phục. Năm Mạnh Đông Dương đau dạ dày thường xuyên nhất cũng là năm Đường Doanh trải qua quãng thời gian khó khăn nhất. Vừa xem, Đường Doanh vừa ghi chép lại những thuật ngữ y khoa khó hiểu. Cô hì hụi viết viết vẽ vẽ vào cuốn sổ tay luôn mang bên mình, trông chẳng khác nào học sinh đang làm bài tập nghỉ hè.
Mạnh Đông Dương lên tiếng: "Mấy từ như 'Gastric Volvulus' (xoắn dạ dày) này, chắc em chẳng mấy khi dùng đến đâu."
Đường Doanh vẫn cắm cúi ghi chép: "Đây là triệu chứng của anh mà."
Viết xong, cô ngồi lên đùi Mạnh Đông Dương, vòng tay qua cổ anh: "Nếu bệnh dạ dày của anh là do em, bây giờ em nói lời xin lỗi, có phải là quá muộn rồi không?"
"Đúng vậy, thế nên em định bù đắp cho anh thế nào đây?"
Đường Doanh đưa tay ra sau lưng, tháo dây buộc váy.
Mạnh Đông Dương giữ tay cô lại: "Trong mắt em, anh là kiểu đàn ông nông cạn, dễ dãi thế sao?"
"Em đâu có dỗ dành anh." Đường Doanh kéo tay anh đặt lên ngực mình, ấn xuống. Đơn giản là cô tự nhiên có hứng thôi. Đây là ngày thứ ba Đường Doanh ở Santa Monica, cô đang cố gắng giành thế chủ động trên chiếc sofa rộng lớn này.
Mạnh Đông Dương nhận ra, chỉ khi gặp mặt mới thổi bùng được sự cuồng nhiệt trong Đường Doanh. Cô không thích kiểu yêu đương qua màn hình điện thoại. Hai năm qua, cô khi thì bỏ mặc anh khô cằn như mảnh đất hoang, lúc lại tưới tắm cho anh ngập ngụa. Một năm có ba trăm ngày anh phải nỗ lực duy trì vóc dáng để cô hài lòng trong vài chục ngày gặp gỡ ngắn ngủi. Cộng thêm việc kiên trì tập thể dục để đọ sức với cô bạn gái trẻ trung, tràn đầy năng lượng.
Tắm xong, Mạnh Đông Dương vào bếp chuẩn bị bữa tối. Đường Doanh ôm cuốn sách dạy làm bánh ngồi bên quầy bar bầu bạn với anh.
"Ngày mai em làm bánh kem cho anh nhé." Đường Doanh chợt nảy ra ý định.
Mạnh Đông Dương nhướng mắt: "Trước đây em từng làm chưa?"
Đường Doanh lắc đầu: "Lát nữa chúng ta đi siêu thị mua nguyên liệu."
"Lần gần đây nhất em vào bếp là khi nào?"
"Quên rồi."
Đường Doanh chẳng tìm thấy niềm vui trong việc bếp núc. Với cô, nấu ăn là một công việc phức tạp, và chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế sẽ khiến cô tốn kha khá giấy lau bếp.
"Không thích nấu ăn, nhưng lại kén ăn." Mạnh Đông Dương cười nhạt, "Đường tiểu thư cũng khó chiều lắm đấy."
"Em đâu có kén, anh nấu gì em cũng thích."
"Tay nghề của anh còn thua xa mẹ em."
"Anh thích làm các món ăn kết hợp phong cách, không giống phong cách của mẹ, không thể so sánh được."
"Dạo này miệng em ngọt lắm đấy."
Đường Doanh bĩu môi: "Trưởng thành rồi mà."
Mấy năm nay, để giữ dáng, Mạnh Đông Dương thường kết thúc việc ăn uống trước bốn giờ chiều. Nhưng từ khi Đường Doanh đến, quy tắc này bị phá vỡ, họ không chỉ cùng nhau ăn tối mà còn ăn cả bữa khuya. Thế là mỗi sáng thức dậy, Đường Doanh đều thấy Mạnh Đông Dương tập thể dục trong phòng gym.
Mạnh Đông Dương không thích đến phòng gym bên ngoài. Về khoản thể thao, ngoài việc chạy bộ ngoài trời và chơi tennis, các bài tập với máy móc anh đều tự tập ở nhà.
Anh đưa quả tạ tay năm ký cho Đường Doanh: "Thử không?"
Đường Doanh nâng lên nhẹ tênh. Nhìn tay chân cô gầy nhom nhưng thể chất lại rất tốt, Mạnh Đông Dương cho rằng đó là thiên phú. Nhớ lại lần đầu gặp mặt, cô xách đồ nặng leo một mạch lên tầng sáu, lúc đó đã để lại ấn tượng về một sức khỏe đáng nể.
"Chiều nay đi bơi nhé." Mạnh Đông Dương đã mua đồ bơi mới cho cô.
"Ra biển à?"
"Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!