Editor: Sel
Đường Doanh giơ cao tay vẫy Mạnh Đông Dương đang đến đón, anh nhìn thấy chiếc lắc tay hình hoa đỏ cô đeo trên cổ tay.
Trong lòng tự nhủ phải kiềm chế, nhưng khi Đường Doanh lại gần, Mạnh Đông Dương không kìm được mà bế bổng cô lên. Đặt cô xuống, anh hôn lên mái tóc bên tai cô trước, sau đó mới tìm đến đôi môi cô.
"Nhớ anh không?" Giọng người đàn ông hơi khàn.
Tim Đường Doanh đập nhanh, cô kiễng chân ôm cổ Mạnh Đông Dương: "Lần này em sẽ ở bên anh lâu hơn một chút."
Mạnh Đông Dương xây một bể bơi ở sân sau nhà mới, Đường Doanh đến, bể bơi này mới được khai trương lần đầu. Vì chuyện này, anh đã chuẩn bị trước mấy ngày trời.
Xuống nước rồi Đường Doanh mới nghi ngờ dụng ý của người này, cô đang nhìn ngó xung quanh thì bàn tay Mạnh Đông Dương đã phủ lên người.
Cổ và lưng Đường Doanh bị hôn liên tục, những động tác mờ ám hơn được giấu kín dưới làn nước.
Xa nhau gần nửa năm, kẻ nào còn giả vờ e thẹn sẽ bị gắn mác đạo đức giả ngay.
Đường Doanh bám vào thành bể bơi nghe ngóng động tĩnh dưới nước, cắn nhẹ vào ngón tay Mạnh Đông Dương đang đưa tới.
Trong lúc kịch liệt nhất, trong đầu Mạnh Đông Dương hiện lên hình ảnh lần đầu tiên gặp Đường Doanh ở bể bơi.
Hôm đó cô mặc bộ đồ bơi màu xanh lam, giống như một chú cá nhỏ cô đơn. Mấy năm trôi qua, cuối cùng cô cũng bơi đến bên cạnh anh, hòa làm một với anh.
Hai người ướt sũng trở vào nhà, chẳng kịp lau khô người đã cùng ngã xuống thảm trải sàn.
Mạnh Đông Dương ngước nhìn khuôn mặt Đường Doanh, nhẹ nhàng nâng niu, ngắm nhìn cô tự do đung đưa qua lại.
Bạn gái của anh, quả thực mãi mãi trẻ trung.
Đường Doanh dùng cách vận động quá sức để giải quyết vấn đề lệch múi giờ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy Mạnh Đông Dương chống tay nhìn cô chăm chú. Ánh mắt anh si mê lạ thường, dáng vẻ này thật chẳng giống anh chút nào.
Cô v**t v* nếp nhăn không mấy rõ ràng nơi đuôi mắt anh, nắn nắn d** tai anh: "Anh dậy từ mấy giờ?"
Mạnh Đông Dương lắc đầu.
"Anh nhìn em bao lâu rồi?"
Cái này anh cũng không biết.
"Mặt em có sưng không?"
Mạnh Đông Dương ngắm nghía kỹ càng: "Hình như em lại trổ mã rồi."
"Trổ mã là sao? Là già đi á?"
"Là một loại cảm giác." Mạnh Đông Dương hôn nhẹ lên mắt cô: "Mắt em sáng quá, như những vì sao vậy. Có phải vì thế nên bố mẹ mới đặt tên ở nhà cho em là Tinh Tinh (Ngôi Sao) không?"
Đường Doanh bảo cái tên này là do chị gái đặt, bố mẹ giao quyền đặt tên ở nhà cho chị là muốn chị yêu thương em gái hơn. Cô bé Văn Quân sáu tuổi lúc đó nói muốn em gái tỏa sáng như những ngôi sao.
Mạnh Đông Dương thấy cái tên này đặt hay thật, hào quang của cô ngày càng rực rỡ.
Đường Doanh hỏi anh: "Anh có tên ở nhà không?"
Mạnh Đông Dương bĩu môi.
"Dương Dương?" Trong ấn tượng của cô, hình như Dương Mộng Chân từng gọi thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!