Editor: Sel
Bành Phương lầm bầm trước di ảnh lão Đường, bảo Tết Thanh Minh vừa rồi bận ở Nghê Thành kèm Tịch Tịch học thêm, không về thăm ông được, mong ông đừng trách.
Nói xong bà định đi nhổ cỏ xung quanh, thấy cỏ đã được dọn sạch sẽ, bà hỏi Đường Doanh: "Thanh Minh con về một mình à?"
Đường Doanh bảo anh chị cả cũng về.
Bành Văn Quân vừa bày đồ cúng vừa lải nhải: "Bánh hấp, bánh bao thịt, toàn món bố thích nhất, đều do mẹ tự tay làm đấy."
Đường Doanh lấy chai Mao Đài ra mở nắp, rót rượu vào chén nhỏ, đặt trước bia mộ, buông lời phàn nàn: "Nhiều quy tắc thật, thế này có tính là lãng phí thực phẩm không."
Bành Phương cốc đầu Đường Doanh một cái: "Lãng phí mà tháng nào con cũng về, rượu ngon trong nhà sắp bị con mang đi cúng hết rồi."
Đường Doanh cau mày: "Nhiều đồ ngon thế này, đúng là hời cho lũ chuột quanh đây."
Lão Đường thích uống rượu, thích hút thuốc, tháng nào Đường Doanh đến cũng rót rượu châm thuốc cho ông.
Cô biết đây chỉ là sự an ủi cho người sống, nhưng nếu không mang chút gì đến, không để lại chút gì bầu bạn với bố, trong lòng cô sẽ thấy trống trải vô cùng.
Có lần cô còn mang cả giấy nháp của mình đến đốt cho lão Đường, cô hỏi ông sao cô càng sống càng thụt lùi, bài tập mỗi ngày còn nhiều hơn cả học sinh của mình.
Sau khi bố mất, cô thường nhớ lại những chuyện hồi nhỏ. Có hôm cô nghĩ mãi không ra dáng vẻ lão Đường thời trẻ, bèn chạy về nhà cũ lật xem album ảnh, phát hiện lão Đường hồi trẻ cũng khá đẹp trai, cô nhìn ảnh mà đỏ hoe mắt.
Trước đây cô hiếm khi có sắc mặt tốt với lão Đường, nhất là thời kỳ dậy thì, không trừng mắt thì cũng lạnh nhạt với ông. Cô chưa bao giờ thấy bố đẹp trai cả.
Từ nhỏ đến lớn, cô tịch thu của bố ít nhất cũng phải một trăm bao thuốc lá. Lúc lão Đường hút thuốc uống rượu, cô toàn dọa ông, bảo hút thuốc uống rượu nhiều sẽ đoản thọ.
Cô hận bản thân lúc đó quản quá rộng lại còn hay nói gở.
Mạnh Đông Dương quỳ trên đất đốt giấy tiền cho lão Đường.
Trong lòng anh kính trọng lão Đường như một bậc trưởng bối, nhưng nếu bỏ qua mối quan hệ với Đường Doanh, thì sự chung sống giữa anh và lão Đường trước đây giống như đôi bạn vong niên hơn.
Lão Đường phóng khoáng, thông thái, hào sảng, hài hước, ở bên ông, tâm trạng Mạnh Đông Dương luôn rất cởi mở.
Có lần hai người đi câu cá cùng nhau, lão Đường thăm dò tâm ý của anh với Đường Doanh, anh bày tỏ mình nghiêm túc, lão Đường cười bảo, đã nghiêm túc thì đừng coi Đường Doanh là con cá hay một món đồ, đừng có tâm lý săn bắt với nó.
Lão Đường bảo Đường Doanh là người chậm nhiệt, cô chậm thì anh không được nhanh, anh phải kiên nhẫn, kiên nhẫn đợi Đường Doanh chủ động bước về phía anh.
Người lão Đường quan tâm nhất chính là cô con gái Đường Doanh này. Trước khi xảy ra chuyện, ông vẫn còn phiền muộn vì việc Mạnh Đông Dương sắp đi Mỹ, lo lắng hai người sẽ vì xa cách mà chia tay.
Mạnh Đông Dương biết trong lòng ông có trách mình. Anh rất hối tiếc vì không thể tâm sự đàng hoàng với lão Đường lúc ông còn tỉnh táo.
Làm xong mọi việc, Đường Doanh mời mẹ và chị về trước, cô bảo có chuyện muốn nói riêng với bố.
Bành Phương cười cô dài dòng, lần nào đến cũng trút bầu tâm sự với lão Đường, lão Đường dưới suối vàng chắc cũng chê cô phiền, chê cô ồn ào.
Chỉ còn lại mình và Mạnh Đông Dương, Đường Doanh v**t v* bức ảnh lão Đường trên bia mộ, khẽ nói với ông: "Con và Mạnh Đông Dương vẫn ở bên nhau, bố yên tâm nhé, người bố chọn cho con, con sẽ trân trọng."
Lời này khiến mắt Mạnh Đông Dương nóng lên, anh mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng phát hiện mình không giỏi làm những việc này.
Đường Doanh nắm lấy tay anh: "Em thay mặt anh bày tỏ thái độ rồi, ông ấy biết cả đấy."
Lúc đi xuống bậc thang, Đường Doanh nhìn ra xa ngắm phong cảnh, chỉ cho Mạnh Đông Dương thấy thành phố nhỏ đang nằm dưới chân họ: "Nhìn xem, thu hết vào trong tầm mắt."
Cô hỏi: "Hồi đó bố anh bắt anh đến Thanh Dương đấu thầu, chắc trong lòng anh không tình nguyện chút nào đâu nhỉ."
Lạ nước lạ cái, lúc đó anh đúng là có cảm giác bị đi đày. Mạnh Đông Dương cười nhạt: "Nên sau khi quen em, anh đặc biệt muốn kết bạn với em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!