Editor: Sel
Hoa ở Thanh Dương đã nở, nhưng lão Đường đến ngồi xe lăn cũng không được nữa, cả ngày chỉ có thể nằm liệt trên giường.
Đường Doanh chụp ảnh hoa đẹp về cho bố xem, ánh mắt ông lướt qua màn hình điện thoại rồi nhanh chóng dừng lại trên gương mặt cô.
Chú Trần bảo: "Mấy hôm nay ông ấy tỉnh táo hơn rồi."
Lúc tỉnh, lão Đường thích nhất là nhìn chằm chằm vào Đường Doanh, nếu cô không ở đó, ông sẽ nhìn Bành Phương đến đưa cơm. Có lần, Bành Văn Quân đưa Tịch Tịch và em trai đến, Tịch Tịch nắm tay ông, ông chớp mắt liên tục ba cái rồi ngơ ngác nhìn Đường Doanh.
Lộ Thần bảo có thể ông nhớ hình dáng hồi nhỏ của Đường Doanh.
Hôm sau Đường Doanh mang ảnh hồi bé của hai chị em đến cho bố xem, ánh mắt ông vô cùng chăm chú.
Y học không giải thích được, nhưng Đường Doanh nhất quyết tin rằng bố vẫn nhớ cô.
Những lúc chấp niệm quá sâu, cô nắm tay bố, nước mắt lưng tròng.
Cô đã xem rất nhiều trường hợp bệnh nhân giống bố, có người sống được năm năm, tám năm. Cô không hiểu sao bố lại suy kiệt nhanh đến thế.
Mẹ bảo bố cô là người kiêu hãnh, nếu tỉnh táo, ông chắc chắn không muốn sống cuộc đời mất thể diện như thế này.
Trong lòng cô vẫn không thể chấp nhận sự thật tàn khốc.
Cô cẩn thận bôi kem dưỡng da cho bố, cắt móng tay cho ông, vì cơ thể không hấp thụ được dinh dưỡng nên móng tay ông rất yếu, mỗi lần gãy là tim cô như nứt ra.
Các chỉ số đều cho thấy lão Đường sắp đi đến cuối con đường, Đường Doanh ký một xấp giấy tờ, bình tĩnh chờ bác sĩ rút ống thở cho bố.
Trạch Lệ không nỡ nhìn, gục bên cửa sổ khóc nức nở, Tiết Hiểu Tuệ an ủi bà, bản thân cũng rơi nước mắt.
Đường Doanh nắm tay bố, tay kia v**t v* gò má gầy guộc xanh xao của ông. Cô cố nhớ lại câu cuối cùng bố nói với cô là gì mà không tài nào nhớ nổi.
Cô cố gắng nhớ lại giọng nói, ngữ điệu, thần thái của ông, nhưng câu nói ấy vẫn cứ mơ hồ.
Bố cô ngã xuống mà không kịp để lại lời nào cho cô.
Khi bác sĩ tuyên bố tử vong, Bành Phương dựa vào tường ngoài hành lang, bỗng nhớ lại cảnh tượng ngày cưới với lão Đường, màu đỏ hỷ khánh trong đầu biến thành màu xám tro, tiếng cười nói rộn ràng bị tiếng ù tai nhấn chìm.
Trong phòng bệnh có bảy tám người, bà không cần vào khóc lóc góp vui. Bà định đi giúp Đường Doanh lo liệu hậu sự, nhưng chân bước đi mềm nhũn vô lực, bà phải vịn vào tường, trấn tĩnh một lúc mới nhấc nổi đôi chân nặng trĩu.
Bước ra khỏi tòa nhà điều trị nội trú, bên ngoài mưa xuân lất phất.
Lần trước có giấy báo bệnh nguy kịch, Đường Cửu An đã giúp chuẩn bị một số việc. Thấy Trạch Lệ khóc đến ngất đi, chẳng nghe lọt tai lời nào, anh đành bàn bạc mọi chuyện với Đường Doanh.
Mấy năm trước khi nghĩa trang Thanh Dương mở rộng, lão Đường nghĩ sau này đất sẽ lên giá, ham rẻ nên mua hai suất mộ, một cho mình, một cho Bành Phương, hai suất nằm cạnh nhau.
Đường Doanh không hề biết chuyện này. Cô lấy lại tinh thần đi thông báo cho Trạch Lệ, Trạch Lệ ngẩn người, sau đó xua tay: "Con cứ lo liệu đi. Người cũng đi rồi, sau này ai nằm cạnh ông ấy thì có gì quan trọng nữa đâu."
Bành Văn Quân cảm thán, lời thầy bói coi như đã ứng nghiệm.
Khi thi thể được chuyển đến nhà tang lễ, Mai Hinh và Cốc Thụy An đến, trưởng bối nhà họ Đường phụ trách lo liệu bảo hai người đeo khăn tang theo quy định, Bành Văn Quân lao tới giật phắt dải khăn tang trên tay người đó, tuyên bố chỉ có cô và Đường Doanh mới được phép đeo tang cho bố.
Không khí căng thẳng, Tiết Hiểu Tuệ đứng ra nói đỡ cho Bành Văn Quân: "Lúc sinh thời chú chưa từng nhận Mai Hinh là con gái, Cốc Thụy An là con rể, trong lòng chú chỉ có Văn Quân và Đường Doanh là con thôi."
Trạch Lệ vội vàng kéo Mai Hinh đi, bảo cô ta đừng làm trò cười ở đây nữa.
Phong tục địa phương nhiều quy tắc, may mà họ hàng đều đến giúp đỡ nên Đường Doanh có thể toàn tâm toàn ý tiễn đưa bố, không phải bận tâm chuyện vặt vãnh.
Cứ mỗi giờ, hai thầy cúng tụng kinh niệm chú, Đường Doanh lại phải quỳ xuống đốt giấy, rót ba chén rượu, lần nào cô cũng khóc một trận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!