Editor: Sel
Trong lúc Đường Doanh còn đang phân vân nên ngồi ghế sau hay ghế phụ, Mạnh Đông Dương đã vòng qua mở cửa ghế phụ. Cô đành chui vào, thắt dây an toàn, rồi cất cuốn nhật ký vào chiếc túi vải đựng sách.
Mạnh Đông Dương lên xe, hỏi: "Về nhà luôn à?"
"Em muốn đi mua chút đồ, cũng tiện đường. Anh thả em ở chỗ này là được, làm phiền anh rồi." Đường Doanh tự nhập địa điểm vào bản đồ để đỡ phải giải thích nhiều.
Mười mấy phút đi xe, Đường Doanh cứ nghĩ sẽ nhanh thôi nên không tháo khăn quàng cổ, kết quả bị điều hòa ấm trong xe hun cho cổ lấm tấm mồ hôi.
Đến khu vực trung tâm thì tắc đường, thời gian dự kiến trên bản đồ cứ dài thêm. Nóng quá không chịu nổi, cô đành tháo khăn ra, những lọn tóc con mềm mại vương trên chiếc cổ trắng ngần, trông cô nhẹ nhõm hẳn đi.
Thấy vậy, Mạnh Đông Dương giảm nhiệt độ điều hòa, rồi lấy chai nước suối chưa mở nắp trong hộp tỳ tay đưa cho cô.
Đường Doanh cảm ơn, vặn nắp, quay mặt ra cửa sổ, ngửa đầu uống một ngụm nhỏ.
"Có làm lỡ việc của anh không?" Cô hỏi.
"Không đâu."
Ánh mắt Đường Doanh liếc xuống khu vực điều khiển trung tâm, thấy trong hộp tỳ tay có kem dưỡng da tay và son dưỡng môi. Kem dưỡng da tay mùi cỏ roi ngựa, thảo nào lúc nãy cô thấy cuốn nhật ký anh đưa thoang thoảng mùi thơm.
Đây có lẽ là người đàn ông chỉn chu nhất cô từng gặp.
Mạnh Đông Dương hỏi cô: "Còn nóng không?"
Đường Doanh lắc đầu.
"Bình thường công việc có bận không?"
"Cũng bình thường ạ."
"Em dạy môn gì?"
"Toán."
Mạnh Đông Dương gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu.
Hết đoạn tắc đường, xe chạy về phía khu phố cũ.
Những hàng cây ngô đồng nối tiếp nhau che khuất màn đêm. Đèn đường cũ kỹ tỏa ánh sáng vàng vọt, những quầy đồ nướng ven đường bốc khói nghi ngút.
Buổi chiều tà ở thành phố nhỏ đầy khói lửa nhân gian, vạn vật dường như trôi chậm lại.
Đường Doanh không phải người nghiện điện thoại. Mạnh Đông Dương thấy cô cứ nhìn thẳng phía trước, từ đầu đến cuối không hề lấy điện thoại ra.
Có vẻ cô cũng không phải người hay nói, hoặc có lẽ chỉ là không có nhiều chuyện để nói với anh.
Mạnh Đông Dương hỏi: "Chuyện cưới xin định ngày chưa?"
"Sắp rồi ạ." Đường Doanh cười nhạt.
"Bao giờ thì tổ chức?"
"Mùa xuân năm sau."
"Em đủ hai mươi lăm tuổi rồi à?"
"Đủ rồi ạ, em cung Bọ Cạp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!