Chương 48: Để em tiễn anh

Editor: Sel

Khi tiếng chuông điểm mười hai giờ vang lên, ngoài cửa sổ sát đất, pháo hoa rực rỡ bay vút lên trời.

Âm thanh yếu ớt của tivi hoàn toàn bị tiếng ồn ào náo nhiệt của thế giới bên ngoài nhấn chìm. Đường Doanh thu hồi tầm mắt từ khung cảnh rực rỡ sắc màu, thấy Mạnh Đông Dương đã ngủ gục trên ghế sô pha.

Dáng ngủ của anh rất thoải mái, dường như đã quá mệt mỏi, mọi đường nét trên khuôn mặt đều thả lỏng tự nhiên nhất.

Đường Doanh ghé sát lại tìm nếp nhăn mới xuất hiện nơi khóe mắt mà anh nói, tìm mười mấy giây cũng không thấy đâu.

Có lẽ cô chưa từng để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này, trước đây cô cũng chưa từng thấy nếp nhăn trên mắt anh. Trong ấn tượng của cô, người biết cách chăm sóc bản thân như anh, ngũ quan và làn da luôn rất tinh tế.

Mấy tháng gần đây, Đường Doanh mọc vài sợi tóc bạc mà chính cô cũng không hay biết. Tô Dương Dương phát hiện ra, cô liền bảo Tô Dương Dương nhổ đi vứt ngay.

Mẹ bảo tóc bạc không được nhổ, nhổ rồi sẽ mọc càng nhiều. Cô chẳng bận tâm.

Cô đã sớm không còn để ý đến tuổi tác và nhan sắc của mình nữa rồi. Con người ai rồi cũng già đi và chết đi, trẻ trung xinh đẹp đối với cô chẳng có tác dụng gì.

Đường Doanh nhấc máy tính xách tay trên đùi Mạnh Đông Dương đặt lên bàn, vào phòng lấy một tấm chăn mỏng đắp cho anh.

Máy tính của Mạnh Đông Dương phát ra âm thanh báo tin nhắn, màn hình sáng lên, hình nền vậy mà lại là ảnh chụp bóng lưng cô và Kaka.

Mặt Đường Doanh nóng bừng, cô chưa từng xem bức ảnh này.

Bối cảnh trong ảnh là công viên gần Mạn Đảo, hôm đó cô mặc áo khoác rất dày, ngồi thẫn thờ bên hồ nhân tạo cùng Kaka.

Màn hình tắt sau một phút, khuôn mặt đang chăm chú nhìn của cô hiện lên trên màn hình đen ngòm. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của mình, ngẩn người một chút rồi tắt tivi, tắt đèn trần, chỉ để lại ánh sáng của chiếc đèn cây.

Tiếng pháo hoa kéo dài hơn nửa tiếng, thành phố dần trở lại yên tĩnh.

Đường Doanh tắm xong, mang máy sấy vào phòng ngủ sấy tóc, trước khi đóng cửa, cô liếc nhìn ra phòng khách, Mạnh Đông Dương vẫn đang ngủ say.

Anh ngồi đó một mình, nhắm mắt, dáng vẻ tĩnh lặng và cô đơn.

Tóc khô được một nửa, Đường Doanh buồn ngủ díu mắt, cô chỉ muốn ngã vật ra giường, nhưng phòng này Mạnh Đông Dương ngủ, nếu muốn ngủ ngon, cô phải sang trải giường phòng khác.

Cô quay lại phòng khách, vỗ nhẹ vai Mạnh Đông Dương: "Anh vào giường ngủ đi."

Mạnh Đông Dương không phản ứng.

Đường Doanh đành ghé sát tai anh gọi lần nữa.

Mạnh Đông Dương vẫn không mở mắt, nhưng bất ngờ giơ tay giữ gáy Đường Doanh, ấn mặt cô vào hõm cổ mình.

Anh hít sâu một hơi, ngửi mùi hương trên tóc cô.

Hít hà mấy cái, anh đẩy đầu Đường Doanh ra, hỏi: "Anh ngủ bao lâu rồi?"

Đầu Đường Doanh choáng váng, nghi hoặc nhìn vào mắt người đàn ông này: "Anh làm cái gì thế?"

Mạnh Đông Dương với đôi mắt ngái ngủ nhìn lại cô: "Chỉ ngửi một cái cũng không được à?"

Đường Doanh bực bội, kéo chăn trùm kín mặt anh.

Khi Mạnh Đông Dương đi tắm, Đường Doanh nằm trên ghế sô pha, quấn chặt chăn ngủ thiếp đi. Sợ lạnh, trước khi nhắm mắt cô còn khoác thêm cái áo gile phao bên ngoài bộ đồ ngủ.

Từ phòng tắm bước ra, Mạnh Đông Dương quan sát người phụ nữ ăn mặc lôi thôi trên ghế sô pha vài phút, rồi bế bổng cô lên.

Đường Doanh giật mình tỉnh giấc, tay theo bản năng túm lấy cổ áo Mạnh Đông Dương: "Em ngủ ở đây, anh vào giường mà ngủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!