Editor: Sel
Mạnh Đông Dương ăn thêm chút rau xanh rồi kết thúc bữa tối.
Anh không nghe thấy tiếng động nào, cũng không thấy bóng dáng Đường Doanh đâu, bước ra khỏi bếp, anh ngẩn người nhìn ngôi nhà do chính mình thiết kế.
Anh đứng lặng một lúc, suy nghĩ xem tiếp theo mình nên làm gì.
Đường Doanh định bước ra khỏi ban công thì thấy Mạnh Đông Dương đứng thẫn thờ giữa phòng ăn và phòng khách.
Trong khoảnh khắc, cô thấy hơi hoảng hốt, tại sao người này lại xuất hiện trong ngôi nhà này chứ.
Khí chất của anh hoàn toàn lạc lõng với nơi đây. Ngôi nhà này mang tông màu vô cùng ấm cúng và đầy tính nghệ thuật, được thiết kế theo sở thích của cô, khá nữ tính.
Rất lâu trước đây cô từng nhắc qua với anh, cô thích phong cách mộc mạc nguyên bản, nhưng mẹ cô lại thích phong cách đồng quê, ngôi nhà lý tưởng của cô là sự kết hợp của cả hai.
Ngày đến nghiệm thu, cô nhận ra sự tinh tế của Mạnh Đông Dương, thầm nghĩ anh chắc hẳn đã tốn rất nhiều tâm huyết cho nó.
Khi người phụ trách nội thất chuyển chiếc sô pha màu xanh đậu và tủ sách gỗ óc chó vào, cô cảm thấy nó gần như giống hệt ngôi nhà trong mơ của mình.
Anh chu đáo đến mức tự tay chọn cả chiếc bình gốm thô và cây xanh đặt trên tủ góc phòng khách. Mọi ngóc ngách đều được chăm chút, anh đã tặng cô một ngôi nhà tinh tế, phong phú và hoàn hảo.
Một ngôi nhà toát lên gu thẩm mỹ của anh ở khắp mọi nơi.
Mạnh Đông Dương bước lên một bước, bóng dáng Đường Doanh lọt thỏm giữa hai cánh cửa kính. Cô đang nhìn anh với ánh mắt sâu thẳm, không biết đã giữ tư thế đó bao lâu rồi.
Đường Doanh hoàn hồn, quay người đóng cửa lại, nói với anh: "Tết nhất rồi, anh đừng ra khách sạn ở nữa, ở đây cũng được, hoặc sang căn hộ của anh cũng được, ga giường mới sắp khô rồi."
"Lát nữa anh đi cùng em đến bệnh viện."
Đường Doanh lắc đầu từ chối: "Anh nghỉ ngơi đi."
Máy sấy vẫn đang chạy, Đường Doanh tránh ở riêng với Mạnh Đông Dương, cô vào bếp định dọn dẹp, nhưng thấy máy rửa bát đang hoạt động, bàn bếp đã được lau chùi sạch bong.
Cô ngẩn người, đúng lúc Bành Phương gửi một tấm ảnh qua.
Bành Phương rủ rê hai người nhà bệnh nhân quen biết, ba người đang tụ tập đánh bài trong phòng bệnh.
Đường Doanh cau mày gọi điện: "Không phải cấm đánh bài trong phòng bệnh sao mẹ?"
"Hôm nay Giao thừa, cũng phải cho người ta vui vẻ tí chứ, con kệ mẹ, tối nay mẹ ở lại trông bố."
"Lát nữa con qua."
"Con ở nhà với Tiểu Mạnh đi."
Đường Doanh hạ giọng: "Con ở với anh ấy làm gì, mẹ trông bố thì tính là gì..."
"Thế thì gọi Trạch Lệ đến!"
Đường Doanh cắt cam mang ra phòng khách, thấy Mạnh Đông Dương đang đứng trước cửa phòng làm việc.
"Vào xem được không?" Mạnh Đông Dương hỏi cô.
"Đương nhiên rồi."
Mạnh Đông Dương bật đèn, thấy trên giá sách đã có khá nhiều sách, mấy con thú bông ít ỏi của cô cũng được nhét vào các ngăn nhỏ bên cạnh để trang trí.
"Thích cái bàn này không?" Anh hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!