Editor: Sel
Trạch Lệ nói sẽ đến chăm sóc Đường Chính Quang trong dịp Tết, nên Đường Doanh cho chú Trần nghỉ một tuần để về quê đón Tết cùng vợ con.
Ngày Ba mươi Tết, chị họ cả đến bệnh viện thăm Đường Chính Quang, không thấy bóng dáng Trạch Lệ đâu, liền hỏi.
Đường Doanh đang dọn dẹp tủ đồ lặt vặt, hơi ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp: "Chắc là bận không đi được."
"Cốc Thụy An cũng được nghỉ rồi mà, bố mẹ nó không trông cháu thì thôi, đến bản thân nó cũng không trông được à? Không để mẹ vợ rảnh tay được mấy ngày sao?"
Đúng lúc Bành Phương đến đưa cơm, tiếp lời: "Trông trẻ con đâu có dễ, chắc là Trạch Lệ không yên tâm giao cháu cho vợ chồng trẻ con đấy."
Chị họ cả vội chạy lại khoác tay Bành Phương: "Thím ơi, bọn họ vô lương tâm lắm, chỉ có thím là tốt thôi."
Bành Phương cười nhạt: "Trạch Lệ mới là thím của cháu, thím không phải, thím với chú Đường ly hôn bao nhiêu năm rồi. Nếu không vì thương cái Doanh thì thím thèm vào đây hàng ngày."
"Chỉ cần có Đường Doanh ở đây thì thím mãi là thím của cháu." Chị họ cả đón lấy hộp đồ ăn lỏng Bành Phương mang đến, định thử tự tay bón cho chú mình.
Bành Phương thấy cô ấy lóng ngóng không biết bắt đầu từ đâu, bèn đẩy cô ấy ra, lấy ống tiêm đã khử trùng, thành thục bơm thức ăn lỏng vào ống thông dạ dày.
Bà dùng giọng điệu mỉa mai nói với Đường Chính Quang: "Tết đến rồi đấy, tiếc là cái bụng ông không ăn được thịt nữa rồi. Muốn ăn thịt không? Muốn thì chớp mắt cái xem nào."
Nói xong, bà bảo Đường Doanh nhét một viên kẹo ngậm mỏng ngọt ngào vào miệng ông.
Nhìn cảnh tượng này, chị họ cả thở dài sườn sượt: "Rốt cuộc thì vẫn là gia đình ba người nhà thím đón Tết cùng nhau. Biết thế này thì đừng ly hôn có hơn không, chú mà không lấy Trạch Lệ thì có khi đã chẳng xảy ra cơ sự này."
Bành Phương sợ Đường Doanh nghe những lời này sẽ tủi thân, bèn bảo cô mang xúc xích và thịt bò mình mang đến chia cho các y bác sĩ trực ban hôm nay.
Đường Doanh ra ngoài rồi, chị họ cả tiếp tục nói: "Đây là số mệnh rồi, chú dính vào cặp mẹ con kia, làm hỏng cả chuyện cưới xin của cái Doanh, tưởng gặp được Mạnh Đông Dương thì đời nó khá lên, ai ngờ chú lại xảy ra chuyện, giờ nhìn cái Doanh xem..."
Bành Phương ngắt lời cô ấy, cười khẩy: "Cái Doanh nhà thím giờ vẫn ổn, nó báo hiếu bố nó là chuyện đương nhiên. Nó có thím, có chị gái, còn có bao nhiêu bạn bè quan tâm, sau này chắc chắn nó sẽ ngày càng tốt hơn. Có Mạnh Đông Dương hay không, nó vẫn sống tốt cuộc đời của nó."
Y tá trưởng thấy Đường Doanh liền trêu, bảo bác sĩ Lộ vì muốn ở bên cô nên từ mấy tuần trước khi xếp lịch trực đã đặc biệt yêu cầu trực đêm Giao thừa.
Đường Doanh đã giải thích nhiều lần, cô và Lộ Thần chỉ là quan hệ bác sĩ
- người nhà bệnh nhân bình thường, nhưng mọi người vẫn cứ thích gán ghép.
"Bác sĩ Lộ đang ở trong văn phòng đấy." Y tá trưởng nhắc khéo Đường Doanh.
Một y tá khác trêu: "Cần gì Đường Doanh phải đi tìm, xong việc là anh ấy tự giác chui vào phòng bệnh bố Đường Doanh ngay ấy mà."
Lộ Thần đi kiểm tra phòng xong, vừa hay đi đến gần trạm y tá, nghe mọi người trêu mình với Đường Doanh, biết cô da mặt mỏng nên không lại gần, đợi cô đi đến chỗ rẽ mới lặng lẽ đi theo.
Mũ len của Đường Doanh bị kéo nhẹ, cô quay lại, thấy trong lòng bàn tay xòe ra của Lộ Thần có một gói kẹo nổ vị nho.
"Dỗ trẻ con đấy à?" Đường Doanh bật cười.
"Bệnh nhi phòng bên cho đấy, cho em ăn này."
"Lâu lắm rồi em không ăn món này."
Lộ Thần nhét gói kẹo vào túi áo cô: "Anh có món này hay lắm, tí xong việc anh mang qua cho em."
Đường Doanh gật đầu.
Bành Phương đoán hôm nay Lộ Thần sẽ ghé qua phòng bệnh, nên sáng nay nấu cơm đã đặc biệt làm món sườn xào chua ngọt anh ấy thích.
Thấy vậy, Lộ Thần mặt dày ở lại ăn bữa cơm tất niên trong bệnh viện cùng hai mẹ con.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!