Chương 45: Hướng đi mới

Editor: Sel

Đang lúc Đường Doanh đau đầu vì không tìm được hộ lý có trách nhiệm, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, trông rất khỏe mạnh chủ động tìm đến.

Ông ấy cho Đường Doanh xem các loại chứng chỉ của mình, ông không chỉ giỏi chăm sóc bệnh nhân mà còn biết cách tập phục hồi chức năng cho người bị liệt nửa người, có thể coi là chuyên gia trong lĩnh vực này.

Nhưng giá thuê ông quá đắt, Đường Doanh không trả nổi.

Người đàn ông điềm đạm nói: "Cô cứ gọi tôi là chú Trần, vấn đề lương bổng của tôi cậu Mạnh đã giải quyết ổn thỏa rồi."

Mạnh Đông Dương đã trả trước hai năm tiền lương cho chú Trần, nhờ ông chăm sóc lão Đường chu đáo. Anh cũng đã bàn bạc trước với chú Trần lý do khiến Đường Doanh không thể từ chối.

Chú Trần nói với Đường Doanh, ông còn hai đứa con chưa vào đại học phải nuôi, ông rất cần công việc này.

Đường Doanh dò hỏi mức lương cụ thể của chú Trần để ghi sổ nợ, sau này trả lại. Chú Trần nhất quyết không nói, cô đành tính theo mức lương của hộ lý đặc biệt.

Tờ giấy nợ cô viết cho Mạnh Đông Dương trong lòng, con số nợ cứ tăng lên từng ngày.

Khi đi nghiệm thu nhà mới sau khi sửa xong, cô cũng không xin được hóa đơn nào.

Anh trai Tô Dương Dương mở công ty trang trí nội thất, anh ấy định giá sơ bộ phần sửa chữa nhà mới của Đường Doanh, bảo ít nhất cũng phải tốn ba mươi vạn.

Thấy Đường Doanh ghi chép sổ sách, Tô Dương Dương vừa về nước không lâu nhíu mày thở dài: "Cậu yêu đương kiểu gì thế này..."

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở đội y tế viện trợ châu Phi, Tô Dương Dương chuyển từ Bệnh viện số 2 Thanh Dương sang khoa Sản Bệnh viện Nhân dân. Bây giờ rảnh rỗi là cô ấy lại chạy vào phòng bệnh thăm lão Đường, lần nào đến cũng mang theo trà sữa, đồ ăn vặt cho Đường Doanh, còn giúp chú Trần mát

-xa cho ông.

Hôm nay cô ấy đang ngồi nói chuyện với Đường Doanh trong phòng bệnh thì Lộ Thần mang canh gà bố anh ấy hầm đến cho Đường Doanh.

Tình cảm Lộ Thần dành cho Đường Doanh ai tinh ý cũng nhận ra, nhất là khi Mạnh Đông Dương không còn xuất hiện nữa, anh ấy không cần tránh né, ngày nào cũng đến quan tâm Đường Doanh.

Tô Dương Dương chặn Lộ Thần ở cửa văn phòng: "Thích thì tỏ tình đi."

Lộ Thần lắc đầu.

Mọi người đều biết Đường Doanh không thể nghĩ đến chuyện yêu đương vào lúc này, cũng biết trong lòng cô còn có người chưa buông bỏ được.

Hôm nào trời nắng đẹp, Đường Doanh và chú Trần lại đưa lão Đường xuống sân dưới lầu phơi nắng.

Cơ thể teo tóp, cân nặng của lão Đường từ 80kg giảm xuống còn 55kg, thi thoảng chú Trần nghỉ, Đường Doanh cũng có thể tự mình di chuyển bố.

Trạch Lệ đưa cháu ngoại vừa tròn trăm ngày đến thăm lão Đường, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của đứa bé trong xe nôi, bảo nó đây là ông ngoại đang bị ốm.

Tô Dương Dương đứng bên cạnh cau mày: "Cô ta thực sự bỏ mặc con thế à? Đây chẳng phải là đứa cháu đích tôn mà bố mẹ Cốc Thụy An mong mỏi sao, nhà họ Cốc sao lại không quan tâm?"

Mai Hinh đến giờ vẫn chưa đăng ký kết hôn với Cốc Thụy An. Bố mẹ Cốc để giữ tài sản trong tay, khi nhận tiền đền bù giải tỏa đã chọn lấy nhà, bốn căn hộ đều ở khu tái định cư xa trung tâm thành phố, đi lại rất bất tiện.

Ý của bố mẹ Cốc Thụy An là cho mỗi con trai một căn, nói là cho nhưng sổ đỏ vẫn đứng tên ông bà. Chị dâu cả và Mai Hinh đều rất bất mãn.

Để giữ cháu trai ở lại, bố mẹ anh ta định dùng mười vạn tệ để xoa dịu Mai Hinh, Mai Hinh thấy họ coi mình như ăn mày, tức giận đổi họ cho con, giờ con theo họ cô ta và do cô ta nuôi.

Cốc Thụy An ngày nào cũng bị kẹt ở giữa, khó xử vô cùng.

Tiệm bánh ngọt của Mai Hinh gặp nhiều đối thủ cạnh tranh, tình hình kinh doanh ảm đạm, gần đây định đóng cửa. Cô ta kéo được một nhà đầu tư từ nơi khác về, định mở trung tâm chăm sóc sau sinh. Cô ta bận rộn như vậy, việc chăm con đổ hết lên đầu Trạch Lệ.

Tô Dương Dương bảo nhà này đúng là gà bay chó sủa.

"Mai Hinh cũng lạ thật, làm bao nhiêu chuyện tày trời, cũng chẳng yêu Cốc Thụy An mấy mà vẫn sinh con cho hắn, sinh xong lại vứt cho mẹ nuôi, đúng là vừa hành hạ bản thân vừa báo thù cả nhà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!