Chương 44: Một giấc mơ

Editor: Sel

Một tuần sau, Đường Chính Quang được chuyển từ ICU sang phòng bệnh thường.

Tiết Hiểu Tuệ đã nhờ vả, sắp xếp hộ lý tốt nhất để chăm sóc ông.

Lần đầu tiên hộ lý làm vệ sinh cho bệnh nhân trước mặt người nhà, Tiết Hiểu Tuệ kéo Đường Doanh ra khỏi phòng bệnh.

Tiết Hiểu Tuệ nói với Đường Doanh: "Chuyện chăm sóc bố, có nhiều việc em không làm được đâu, em bàn bạc với dì Trạch để phân công công việc, chuẩn bị tinh thần chăm sóc bố lâu dài đi."

Chị lại nắm tay Đường Doanh: "Mai Hinh sắp sinh rồi, sau này dì Trạch chắc chắn phải lo cả bên đó, chuyện này em phải thông cảm, dù sao dì ấy với bố em kết hôn chưa được một năm, nói khó nghe thì giữa họ làm gì có bao nhiêu tình nghĩa vợ chồng. Bố em rốt cuộc vẫn phải trông cậy vào đứa con gái ruột là em. Nhưng em yên tâm, họ hàng chúng ta giúp được gì sẽ giúp hết mình."

Cốc Thụy An đưa Mai Hinh đến đưa cơm cho Trạch Lệ, thấy Tiết Hiểu Tuệ và Đường Doanh đứng nói chuyện ngoài hành lang, theo bản năng lảng tránh ánh mắt.

Đường Doanh gầy mỏng manh như chiếc lá ướt sũng trong mưa, đôi mắt chẳng còn chút thần thái nào. Thế giới của cô đã thay đổi rồi.

Mai Hinh mỉa mai Cốc Thụy An: "Cô ta như thế, ai nhìn mà chẳng xót, anh muốn an ủi vài câu thì cứ đi đi. Nhưng đừng quên, cô ta còn có Mạnh Đông Dương đấy, Mạnh Đông Dương lo được hết viện phí cho chú Đường, còn mời được chuyên gia từ nơi khác về hội chẩn cho chú ấy, mấy cái này anh có làm được không?"

Cốc Thụy An không thèm để ý đến sự châm chọc của Mai Hinh.

Mai Hinh lại cười khẩy: "Mẹ tôi mới là người khổ nhất, anh thương mẹ vợ anh nhiều vào."

Đường Chính Quang nằm phòng hai người, bệnh nhân giường bên cạnh cũng là nam giới.

Bệnh nhân này tình trạng cũng giống ông, nhưng lượng máu xuất huyết não ít hơn, giờ sau phẫu thuật nửa tháng, ông ấy mở mắt, ngoài việc liệt nửa người dưới, nói năng lắp bắp thì các chức năng khác không bị ảnh hưởng.

Ông ấy nhận ra người nhà của mình.

Đường Doanh từng bước chấp nhận việc bố không cử động được, không mở mắt được, đợi đến khi ông mở mắt, lại thuyết phục bản thân chấp nhận việc ông không nói được, không biểu đạt được cảm xúc.

Nhưng dù thế nào, cô cũng không thể chấp nhận việc bố dường như đã mất hết trí nhớ và cảm xúc.

Dù cô nói gì làm gì, bố cũng chỉ ngơ ngác nhìn cô.

"Em không ép ông ấy phải nhớ ra em, nhưng ông ấy không cảm nhận được gì, không cử động được, không tự ăn uống được, ông ấy nằm đó chắc khó chịu lắm."

Mạnh Đông Dương nhìn khuôn mặt Đường Doanh, bệnh tình của bố cô đi đến giai đoạn này, tâm lý cô đã chạm đáy hết lần này đến lần khác, ngoài việc giữ được mạng sống cho bố, mọi thứ khác đều là kết quả tồi tệ nhất, cô vẫn luôn ép buộc bản thân chấp nhận hiện thực.

"Liệu có phải ông ấy biết hết mọi chuyện, nhưng không nói ra được không, tim ông ấy vẫn đập, mắt ông ấy vẫn nhìn thấy..." Đường Doanh ngừng lại: "Ông ấy không bao giờ cãi nhau với em được nữa rồi phải không?"

Những lời an ủi Mạnh Đông Dương đã nói quá nhiều, anh đã cùng cô đi qua từng khoảnh khắc khó khăn trong suốt thời gian qua.

Giờ đây kiến thức y học anh nắm được cũng chẳng kém gì cô, anh dùng những lời lẽ nhẹ nhàng nhất để truyền đạt lại lời bác sĩ cho cô nghe.

Đường Doanh chắt lọc được hai chữ quan trọng nhất

- bầu bạn.

Cứ đến cuối tuần là Bành Văn Quân lại về Thanh Dương, ở bệnh viện cả hai ngày, thay ca cho Đường Doanh về nhà nghỉ ngơi. Hai chị em đều tận tâm, Trạch Lệ cũng thấy an ủi phần nào.

Hôm nay mọi người đều có mặt, Trạch Lệ đưa hóa đơn viện phí những ngày qua cho Đường Doanh xem, trừ bảo hiểm y tế ra thì số tiền phải trả cũng không quá nhiều, chi phí điều trị sau này lương của Đường Chính Quang cơ bản có thể lo liệu được, nhưng khoản thuê hộ lý thì tốn kém lại không được thanh toán, cần mọi người thống nhất thái độ.

Ý của Trạch Lệ là trước mắt lấy tiền tiết kiệm của bà và Đường Chính Quang ra chi trả, sau này có lẽ cần hai chị em giúp đỡ san sẻ một phần.

Mọi người thương lượng hòa bình, dường như mọi thứ đang đi vào quỹ đạo.

Việc Đường Doanh thích làm nhất bây giờ là nói chuyện với bố. Từ những phiền não hồi nhỏ đến cuộc sống hiện tại, những bí mật chưa từng kể với ông, tình cảm và cả những lời oán trách dành cho ông, cô kể hết cho ông nghe không sót chi tiết nào.

Cô mở những bài hát ông thích nghe thời trẻ, cho ông xem những bức ảnh cũ thời ông còn phong độ mỗi khi ông mở mắt. Có lần, ông nghe và nhìn, khóe mắt hơi ươn ướt, cô lập tức gọi Lộ Thần đến, hỏi có phải bố đã có cảm xúc rồi không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!