Editor: Sel
Bành Phương thực sự đi xin quẻ bói toán. Thầy bói phán tương lai của Đường Doanh mọi sự đều tốt.
Bành Phương hỏi kỹ về tình duyên của Đường Doanh, thầy bói nói nước đôi rằng tương lai Đường Doanh thế nào thì tình duyên sẽ thế ấy.
Hoàn toàn là lời nói vô thưởng vô phạt.
Bành Phương lại hỏi về vận mệnh tuổi già của mình, thầy bói bảo bà sẽ quay lại với người cũ. Chắc là thầy bói dỏm rồi! Có đánh chết bà cũng không bao giờ quay lại với lão Đường.
Mấy đồng nghiệp đều mua nhà ở Đảo Ngữ Hoa Viên, lúc chấm bài thi cuối kỳ, mọi người tán gẫu trong văn phòng, bảo tháng 8 là được nhận nhà rồi, hỏi Đường Doanh định trang trí theo phong cách gì.
Đường Doanh phát sầu, tiền sửa nhà còn chưa biết đào đâu ra.
May mà sắp đến hè, cô lại có thể dạy thêm kiếm tiền. Công việc ở trường vừa kết thúc, cô liền lên kế hoạch kiếm thêm thu nhập.
Xung quanh nhà có rất nhiều hộ kinh doanh, đều đau đầu vì hè không có ai trông con, gửi con đến nhà Đường Doanh học nửa ngày là lựa chọn tuyệt vời, thi thoảng còn được ăn ké cơm trưa do Bành Phương nấu.
Sắp xếp xong chuyện dạy thêm, Đường Doanh mới nhớ ra đã hứa với Mạnh Đông Dương hè này sẽ đi du lịch cùng anh, cô chột dạ hỏi anh định bao giờ về Mỹ.
Mạnh Đông Dương còn một số việc chưa giải quyết xong, cũng muốn ở lại cùng Đường Doanh hết kỳ nghỉ hè, anh bình thản đáp: "Em cứ lo việc của em đi, không cần bận tâm đến anh."
Đường Doanh hơi áy náy, nói xin lỗi anh.
Mạnh Đông Dương chuyển chủ đề: "Sắp nhận nhà rồi, em có thể cân nhắc chuyện thiết kế nội thất được rồi đấy, em thích phong cách gì?"
"Nhà anh có sửa không?"
"Sửa cùng đợt với em luôn."
"Sửa xong để không thì phí quá."
"Anh còn phải về thăm em chứ."
Nhắc đến chuyện sắp phải yêu xa, thái độ của hai người ngày càng bình tĩnh.
Đường Doanh không cho rằng sự bình tĩnh này là do thong dong tự tại, mà giống như ngọn lửa âm ỉ cháy dưới lòng biển sâu, đang ấp ủ những cơn sóng gió lớn hơn.
Cô gối đầu lên vai Mạnh Đông Dương: "Anh giúp em thiết kế đi, anh thiết kế thế nào em ở thế ấy."
Mạnh Đông Dương đùa: "Phí dịch vụ của anh cao lắm đấy."
"Anh có phải nhà thiết kế chuyên nghiệp đâu mà làm cao." Cô thổi nhẹ vào cổ anh: "Anh đi rồi em trông nhà cho anh, em không lấy phí trông nhà đâu nhé."
"Tiền sửa nhà anh trả, em không đồng ý thì anh không làm."
"Anh không làm gì?" Đường Doanh đưa tay ra: "Em thấy anh rất muốn..."
Biết sắp phải xa nhau, tần suất thân mật của họ ngày càng dày đặc, mức độ mãnh liệt cũng ngày một tăng.
Khi Đường Doanh run rẩy trên đỉnh cao kh*** c*m, cô nhận ra nội tâm mình qua d*c v*ng, cô chỉ dám mở lòng trong t*nh d*c, thực ra đó là một tâm lý chia cắt.
Tình yêu cô dành cho Mạnh Đông Dương không thống nhất giữa thể xác và tinh thần.
"Anh nhớ em thì làm thế nào?" Câu này là Đường Doanh hỏi.
Hơi thở của cô phả vào tai Mạnh Đông Dương, giọng nói cô run rẩy.
"Anh không đam mê chuyện này như cô giáo Đường đâu." Anh không chỉ nhớ cô khi h*m m**n trỗi dậy, mà lúc nào anh cũng nhớ cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!