Editor: Sel
Từ nhỏ, Mạnh Đông Dương đã biết Dương Mộng Chân là một người mẹ phức tạp, đồng thời cũng là một người phụ nữ phức tạp.
Nhận được tin Mạnh Chiêu Vũ có nguy cơ ngồi tù, anh coi như tin thời sự đọc cho Dương Mộng Chân nghe, bà quả nhiên lộ vẻ không quan tâm.
Nhà có mấy thợ sửa chữa đến, theo bản vẽ thiết kế của Dương Mộng Chân, biến căn phòng kho gần vườn hoa thành một phòng vẽ tranh.
Thợ mộc gõ đinh búa chan chát, tượng thạch cao được bê lên bậu cửa sổ, Dương Mộng Chân tự tay cắt khăn trải bàn, trải lên bàn làm việc của mình.
Mạnh Đông Dương giúp bà sắp xếp các loại màu vẽ lên kệ gỗ, anh tìm thấy trong hộp họa cụ cũ của bà một cây bút chì mòn vẹt ở đầu, đó là cây bút anh dùng hồi nhỏ.
Dương Mộng Chân không có năng khiếu nghệ thuật cao, nhưng lại rất thích bái sư học nghệ. Hội họa, điêu khắc, thanh nhạc, múa, môn nào bà cũng sẵn lòng bỏ tiền bạc và thời gian.
Mạnh Vân Khâm chưa bao giờ can thiệp vào sở thích của bà, cũng không bao giờ tham gia cùng. Ông ta chỉ yêu cầu Mạnh Đông Dương ngoài đàn piano ra thì không được lãng phí sức lực vào bất cứ thứ gì khác.
Ông ta nói họa sĩ muốn nổi tiếng thì phải điên.
Mạnh Đông Dương được học phác họa một năm là do anh đánh cược thắng bố, dùng bằng khen piano của mình để đổi lấy. Sau này việc học bận rộn, anh đành gác lại bút vẽ, Dương Mộng Chân thấy tiếc, giữ lại một cây bút chì làm kỷ niệm, cất giữ suốt hai mươi năm.
Sau hai ngày loay hoay, phòng kho cải tạo thành phòng vẽ trông cũng ra dáng.
Dương Mộng Chân an nhàn ngồi trước giá vẽ, cầm dao cạo định quệt nhát màu đầu tiên lên toan vẽ thì nhớ mãi không ra kỹ thuật vẽ tranh sơn dầu.
Mạnh Đông Dương dùng cọ pha một chút màu xanh phổ, bảo bà phác thảo trước, bà cau mày: "Con có học tranh sơn dầu đâu, đây là các bước vẽ tranh bột màu mà."
Đường Doanh bảo quan hệ giữa hai mẹ con anh như bạn bè, nhưng Mạnh Đông Dương thường cảm thấy mình mới là người lớn, còn Dương Mộng Chân giống như đứa trẻ anh nuôi.
Hai mẹ con họ chưa bao giờ đấu khẩu, cãi nhau, tâm sự hay đỏ mặt tía tai như Đường Doanh và mẹ cô, giữa họ luôn tồn tại một bức tường chắn trong suốt mà kiên cố.
Dương Mộng Chân đứng dậy: "Con vẽ đi, vẽ gì cũng được. Cho mẹ xem tâm trạng của con thế nào."
Mạnh Đông Dương vẽ một hòn đảo nhỏ, hòn đảo đá ngầm màu tối sẫm, bị giam hãm giữa đại dương xanh thẫm, điểm sáng duy nhất là hai quả bóng bay lơ lửng trên đảo.
Dương Mộng Chân hỏi: "Tại sao lại là bóng bay?"
Bóng bay đại diện cho hai người. Mạnh Đông Dương chỉ biết vẽ người bằng bút chì, sợ dùng cọ sơn dầu vẽ không đẹp nên theo bản năng dùng bóng bay thay thế.
Dương Mộng Chân thấy ý nghĩa của bóng bay không tốt lắm, bà hỏi: "Đây là tượng trưng cho hai mẹ con mình à?"
Mạnh Đông Dương lắc đầu: "Là con và Đường Doanh."
Dương Mộng Chân nhướng mày, cầm cọ sửa hai quả bóng bay thành hai cái cây.
Bà nói: "Rễ cây quấn chặt dưới lòng đất, cành lá như đang nắm tay nhau, thế này mới tốt."
Mạnh Đông Dương gật đầu: "Vẫn là mẹ giỏi."
"Sau này con định thế nào?" Dương Mộng Chân tiếp tục vẽ bức tranh dang dở.
Mạnh Đông Dương bảo mấy năm trước công việc không thuận lợi, mấy năm nay kinh doanh cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, suy đi tính lại, vẫn là về Los Angeles tìm lại trạng thái làm việc, sẽ tốt cho cả thể chất lẫn tinh thần hơn.
"Thế còn Đường Doanh?"
"Cứ từ từ thôi mẹ, cô ấy có những thứ cần kiên trì, con không ép cô ấy thay đổi vì con, nhưng con cũng không thể cứ ở bên cạnh cô ấy mãi được."
"Rốt cuộc tại sao con bé lại không muốn rời khỏi Thanh Dương?"
"Cô ấy có gia đình rất yêu thương cô ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!