Chương 40: Nghiền nát

Editor: Sel

Mạnh Vân Khâm dậy sớm xuống lầu, thấy cửa thông ra vườn đang mở. Ông ta bước ra, giật mình trước cảnh tượng trước mắt.

Dương Mộng Chân dùng kéo cắt tỉa hoa cắt hết tất cả những bông hoa đang nở rộ trong vườn. Hoa chất đống trên chiếc bàn tròn nhỏ bà thường ngồi uống trà ăn bánh, rơi vãi xuống cả ghế mây và sàn nhà.

Mạnh Vân Khâm không hỏi tại sao bà đột nhiên trở về.

Ông ta đi tới, lấy chiếc kéo trong tay Dương Mộng Chân, than thở: "Khó khăn lắm hoa hải đường mới nở, cứ thế cắt đi, không tiếc sao?"

Dương Mộng Chân không quay đầu lại, nhướng mày nói: "Tôi đi tìm bác sĩ Chu rồi." Nói xong lấy từ trong túi ra một chiếc bút ghi âm.

Sắc mặt Mạnh Vân Khâm biến đổi.

Dương Mộng Chân gập người cười lớn, buông tay, chiếc bút ghi âm rơi xuống đất.

Ban đầu Dương Mộng Chân định làm vậy thật, muốn đến gặp người bạn bác sĩ mà bà tin tưởng nhất để nói chuyện cho ra lẽ.

Nhưng khi xe sắp đến phòng khám, trong đầu bà hiện lên tình tiết bộ phim Mỹ bà đang xem, bỗng nhiên cảm thấy hai người phụ nữ lẽ ra phải thanh lịch lại đi đối chất vì một người đàn ông, cảnh tượng đó thật nhàm chán và khó coi.

Bà ở lại căn nhà cũ của bố để lại một đêm, ba giờ sáng mới quay về khu vườn nhà kính của mình.

Mạnh Vân Khâm nhìn vợ nửa điên nửa tỉnh, vô thức lùi lại một bước.

Ông ta quay người đi: "Lần đầu tiên Đông Dương điều tra tôi là do bà xúi giục. Bao nhiêu năm qua đi, nó chẳng tiến bộ chút nào. Trừ khi tôi muốn cho nó biết, nếu không nó sẽ chẳng bao giờ tra ra được điều nó mong muốn đâu."

Trên đời này không có đứa con nào mong bố phản bội mẹ, con trai ông ta

- Mạnh Đông Dương là một ngoại lệ.

Ông ta đành dùng thời gian dài đằng đẵng dạy cho con trai bài học quan trọng nhất cuộc đời.

"Mộng Chân, không cho Đông Dương một nhân cách trong sáng khỏe mạnh, tôi chịu trách nhiệm lớn, nhưng nó hoàn toàn không hiểu thế nào là yêu, đó là sự thất trách của người làm mẹ như bà."

Dương Mộng Chân nghe những lời chói tai này, ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng. Bà đi đến ghế mây, chậm rãi ngồi xuống, cầm một bông hoa lên, kiên nhẫn ngắt từng cánh hoa.

Bà hỏi: "Không biết vợ chồng nhà người khác có lôi con cái vào mọi chuyện như chúng ta không. Vấn đề giữa tôi và ông, thật sự đều do Đông Dương mà ra sao?"

Mạnh Vân Khâm giọng nhạt nhẽo: "Tinh thần bà có vẻ không tốt, nghỉ ngơi đi."

Dương Mộng Chân ném những cánh hoa trong tay đi: "Ông nói đúng, tôi đúng là một người mẹ ích kỷ, nhưng hình như ông quên rồi, đứa trẻ này năm xưa là ông khuyên tôi giữ lại."

"Thì sao? Tôi cho bà cuộc sống nhung lụa hơn ba mươi năm nay, cho Đông Dương môi trường trưởng thành và giáo dục tốt nhất, tôi nâng niu mẹ con bà như hoa trong nhà kính. Nhưng cuối cùng đổi lại là sự nghi ngờ, thù hận và toan tính." Mạnh Vân Khâm nở nụ cười như thể đã buông bỏ: "Lần đầu tiên Đông Dương thuê luật sư điều tra tôi, nó mới mười lăm tuổi, tiền nó trả cho luật sư là tiền mừng tuổi tôi cho nó dịp Tết.

Từ khoảnh khắc đó tôi mới nhận thức rõ ràng rằng, không có quan hệ huyết thống quả thực là một chuyện đáng sợ."

Mạnh Vân Khâm rời khỏi khu vườn.

Khi xe chạy qua tường rào, qua cửa kính xe, ông ta nhìn thấy bóng dáng Dương Mộng Chân, khuôn mặt bà ngược sáng, cả người ảm đạm thất sắc.

Khu vườn của bà bị phá hủy rồi, nhà kính của bà cũng không còn nữa.

Ông ta cho rằng tất cả là do chính tay bà gây ra.

Trước khi rời khỏi Nice, Dương Mộng Chân từng nhìn chằm chằm vào chai thuốc trừ sâu trong vườn suốt một tiếng đồng hồ. Trong lúc suy sụp tột độ, bà đã có những suy nghĩ cực đoan.

Trong đầu bà hiện lên hình ảnh một con vẹt, con vẹt biết nói tiếng người đáng ghét mà Mạnh Vân Khâm nuôi.

Năm xưa khi xác con vẹt xuất hiện trong bồn hoa, bà sợ đến tái mặt. Còn Mạnh Đông Dương mới mười tuổi đứng sau lưng bà, ánh mắt lại vô cùng bình thản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!