Editor: Sel
Mạnh Đông Dương cất cuốn nhật ký của Đường Doanh vào xe, định bụng mấy ngày nữa đến Thanh Dương sẽ mang trả cô.
Xe chạy đến khách sạn, dưới hầm gửi xe, anh thấy bố mình bước xuống từ một chiếc xe khác. Hai bố con cùng vào thang máy, theo sau là hai trợ lý của Mạnh Vân Khâm.
Hôm nay có cuộc họp cổ đông.
Suốt buổi họp, Mạnh Vân Khâm không phát biểu câu nào, Mạnh Đông Dương cũng chỉ lẳng lặng ngồi ở một góc khuất lắng nghe. Tan họp, tổng giám đốc sắp xếp tiệc trưa, Mạnh Vân Khâm vắng mặt, Mạnh Đông Dương ở lại dùng bữa cùng vài vị cổ đông.
Trước khi đi, Mạnh Vân Khâm mới sực nhớ ra, hỏi: "Bố mẹ và bà nội Đường Trăn vẫn khỏe chứ?"
Mạnh Đông Dương gật đầu hờ hững.
Ánh mắt Mạnh Vân Khâm sầm lại, rời khỏi gương mặt con trai rồi rảo bước rời đi.
Ăn trưa xong, Mạnh Đông Dương tiện đường ghé qua quán cà phê mình đầu tư để lấy hạt cà phê.
Người hợp tác làm ăn với anh, Lâm Thâm, cũng đang ở đó. Thấy Mạnh Đông Dương, anh ta liền đưa thiệp mời: "Cậu đến đúng lúc lắm, đây, cầm lấy."
Lâm Thâm tháng sau sẽ kết hôn, vợ sắp cưới là một bác sĩ ngoại khoa mới quen chưa đầy một năm.
Mạnh Đông Dương nhét tấm thiệp vào túi giấy đựng cà phê, chúc mừng Lâm Thâm.
Lâm Thâm nói: "Tôi biết cậu không thích dự đám cưới, nhưng đám cưới tôi cậu bắt buộc phải có mặt, không là tôi trở mặt đấy."
Hai người là bạn cấp ba, quan hệ không quá thân thiết nhưng hợp tác làm ăn rất ăn ý. Mạnh Đông Dương không thích náo nhiệt, ít bạn bè, bạn thân lại càng hiếm, giao tình như Lâm Thâm cũng coi như xếp được vào hàng bạn bè của anh.
Anh nhận lời sẽ đến dự đám cưới.
Hai người ra sân sau.
Ba vị khách nữ vừa dùng bữa xong, đang chuẩn bị rời đi, thấy Mạnh Đông Dương và Lâm Thâm bước vào, ánh mắt đều đổ dồn về phía Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, chậu cây trầu bà lá xẻ che khuất tầm nhìn phía trước, mấy cô gái ban nãy đã chuyển sang bức tường hoa để chụp ảnh check
-in.
Lâm Thâm đưa bao thuốc lá của mình cho Mạnh Đông Dương, trêu chọc: "May mà không nhờ cậu làm phù rể, không thì đám cưới chẳng ai thèm ngó ngàng đến chú rể là tôi nữa."
Mạnh Đông Dương không quen hút thuốc của Lâm Thâm nên không nhận, cười đáp: "Ai ngày xưa cứ bô bô cái miệng bảo thủ tục đám cưới rườm rà sến súa, đến lượt mình cưới thì làm chuyến du lịch cho xong chuyện ấy nhỉ."
"Thì tại 'lãnh đạo' nhà tôi không cho phép chứ sao."
Mới quen bác sĩ kia chưa được một năm mà nghe giọng điệu đã đội vợ lên đầu rồi. Mạnh Đông Dương bất giác nhớ lại nhận xét của Đường Trăn về Lâm Thâm trước đây. Đường Trăn bảo, Lâm Thâm bản chất là người đàn ông truyền thống, gặp được tình yêu đích thực sẽ cam tâm tình nguyện quay về với gia đình.
Lúc đó Mạnh Đông Dương không muốn bàn sâu chuyện này, Đường Trăn lại tự mình nói tiếp, cô ấy cũng là người phụ nữ hướng về gia đình.
Cửa hàng trưởng mang món tráng miệng mới ra mời hai ông chủ nếm thử.
Mạnh Đông Dương thích đồ ngọt, đặc biệt là vị sô cô la và ca cao. Anh xúc một thìa bánh Brownie trong bát thủy tinh đưa lên miệng thưởng thức một cách nghiêm túc.
Lúc này, một cô gái mạnh dạn bước tới hỏi xin phương thức liên lạc WeChat của anh.
Anh cười nhạt, lắc đầu từ chối.
Cô gái ngượng ngùng bỏ đi.
Mạnh Đông Dương ăn hết một phần ba miếng bánh thì dừng lại. Thích đến mấy cũng không thể tham ăn, nạp quá nhiều đường không chỉ ảnh hưởng đến vóc dáng mà còn hại sức khỏe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!