Editor: Sel
Đường Doanh gặp ác mộng, mơ thấy mình rơi từ đỉnh núi cao xuống một đầm sâu, trong đầm có những con yêu quái đen sì, từng con một tiến lại gần, muốn nuốt chửng cô.
Cô giật mình tỉnh dậy, muốn nắm lấy người bên cạnh để tìm sự an ủi, nhưng bên cạnh trống không.
Mạnh Đông Dương ngồi bệt xuống sàn trước ghế sô pha, tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn ra bầu trời hửng sáng ngoài cửa sổ.
Laptop bên tay anh dừng ở giao diện hòm thư.
Mấy năm nay anh đã giải quyết không ít rắc rối cho Mạnh Chiêu Vũ, bố anh thật đãng trí, lại bảo thằng này chưa làm chuyện gì quá đáng.
Mấy chuyện vi phạm pháp luật anh lười nhắc đến, email gửi cho Mạnh Vân Khâm là về khoản nợ cờ bạc anh trả thay cho Mạnh Chiêu Vũ năm kia.
Số tiền đó là tiền riêng của anh.
Và phần lớn số tiền anh kiếm được những năm qua, đều không liên quan gì đến nhà họ Mạnh.
Dương Mộng Chân nói Mạnh Vân Khâm đối xử với Mạnh Chiêu Vũ không tốt, nếu tốt, đã không để Mạnh Chiêu Vũ hư hỏng như vậy.
Anh thì không hư hỏng, nhưng bố chưa bao giờ nhặt đồ chơi cho anh, chưa bao giờ chơi bóng cùng anh, chưa bao giờ tham dự lễ tốt nghiệp của anh, chưa bao giờ trải đường cho sự nghiệp của anh.
Những việc đó, bố đều làm cho Mạnh Chiêu Vũ.
Đường Doanh đi đến trước mặt Mạnh Đông Dương, gập máy tính của anh lại, kéo anh về phòng.
"Em lạ giường, không có anh em gặp ác mộng."
Nằm xuống, cô ôm anh thật chặt.
Mạnh Đông Dương nhẹ nhàng vỗ về lưng Đường Doanh, v**t v* mái tóc mềm mượt của cô.
"Anh nhắm mắt lại đi." Đường Doanh hôn lên giữa hai đầu lông mày anh.
Mạnh Đông Dương làm theo.
Đường Doanh gác chân lên eo anh: "Ngủ đi, cấm chạy nữa đấy."
Xác nhận Mạnh Đông Dương đã ngủ say, Đường Doanh nới lỏng tay một chút, để anh có tư thế thoải mái.
Khuôn mặt anh khi ngủ say trút bỏ vẻ tỉnh táo và kiềm chế thường ngày, trở nên chân thật hơn, hơi thở nhẹ nhàng như thủy triều êm ả, khóe môi thư giãn vô cùng thả lỏng.
Cô biết sự hiện diện của mình khiến anh cảm thấy an tâm.
Anh khao khát sự ổn định, nên mới nảy sinh d*c v*ng chiếm hữu ngày càng cố chấp đối với cô.
Đường Doanh từng đọc được một đoạn văn, nói rằng con người ta luôn dễ động lòng trước những đặc điểm vừa đẹp đẽ vừa mong manh, t*nh d*c chắc chắn không phải thứ khô khan và dứt khoát, người quá hoàn hảo sẽ không khơi dậy được h*m m**n.
Nhìn thấy những nét tính cách ẩm ướt trong anh, sự nhạy cảm dính dấp, sự yếu đuối, thậm chí là sự hẹp hòi ích kỷ, d*c v*ng kỳ lạ lại nảy sinh từ những khe hở ẩm ướt đầy rêu phong ấy.
Khi sán lại hôn anh, trong lòng Đường Doanh có thứ gì đó trơn trượt chảy qua.
Mạnh Đông Dương vốn đã ngủ say, cảm nhận được hơi thở của Đường Doanh, liền nghiêng người đón nhận nụ hôn của cô.....
Đường Doanh ôm lấy gáy Mạnh Đông Dương, tóc anh cọ vào môi cô.....
Tối qua trong phòng tắm, Mạnh Đông Dương biết cô không thoải mái, không vui vẻ.
Hy vọng bây giờ cô đã được bù đắp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!