Editor: Sel
Giáo viên dạy Toán cùng khối nghỉ sinh, Đường Doanh phải dạy thay nên công việc trở nên vô cùng bận rộn.
Công việc bận, yêu đương cũng bận, hễ Mạnh Đông Dương đến Thanh Dương là cô chẳng còn chút thời gian riêng tư nào. Hai ngày cuối tuần cô đều dành trọn để ở bên bạn trai.
Mối tình trước đây do cô chủ động, giờ rơi vào thế bị động, trong lòng cô có chút không quen.
Mỗi tuần gặp nhau, Mạnh Đông Dương đều tặng quà cho cô, đó là sự lãng mạn trong lòng anh, là cách anh yêu chiều cô.
Ngoài đồ hiệu xa xỉ, anh còn chuyển cho cô một khoản tiền. Cô không nhận, anh bảo cứ coi như giữ hộ anh.
Cô làm thật, đồ hiệu để hết ở nhà anh không mang về món nào, số tiền kia cô gửi tiết kiệm có kỳ hạn, thẻ ngân hàng cô lén để trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh, mật khẩu là ngày sinh nhật anh.
Phương Tĩnh Ngọc rủ Đường Doanh đi bơi mấy lần mà không được.
Lúc đầu nghe tin cô có người yêu, Phương Tĩnh Ngọc còn tò mò hỏi han, sau chắc nghe Từ Ngật Nam kể, nên khi nói chuyện với cô cũng chủ động tránh nhắc đến chủ đề này.
Từ Ngật Nam kể với Phương Tĩnh Ngọc rằng dì dượng anh ta không còn thân thiết với Đường Doanh như trước nữa.
Hôm nay Đường Doanh lướt thấy ảnh sinh nhật Tiết Hiểu Tuệ trên mạng xã hội. Nhà mẹ đẻ Tiết Hiểu Tuệ đều có mặt, Phương Tĩnh Ngọc cũng tham dự với tư cách bạn gái Từ Ngật Nam.
Cô mở khung chat với Tiết Hiểu Tuệ, định gửi lì xì chúc mừng sinh nhật, nhưng khi định nhập mật khẩu lại thoát ra. Đã xa cách lâu như vậy rồi, tốt nhất đừng làm phiền người ta nữa.
Cô cũng ít liên lạc với họ hàng nhà họ Đường, cô nghĩ sau này có lẽ Phương Tĩnh Ngọc và Từ Ngật Nam cũng sẽ dần xa cách cô thôi.
Có người họ hàng chỉ thấy chuyện này nói ra không hay. Lại có người cho rằng Đường Doanh vớ được món hời lớn. Nhờ Đường Trăn qua đời mà cô mới có cơ hội trèo cao này, cô đang giẫm lên nỗi đau của anh chị cả để hái quả ngọt mà Đường Trăn chưa kịp hái.
Họ cảm thấy cô bé Đường Doanh thật thà an phận ngày xưa đã thay đổi rồi.
Xe Mạnh Đông Dương tặng quá nổi bật, Đường Doanh chưa từng lái đi làm lần nào.
Ông chủ tiệm ảnh gặp Bành Phương, khen Đường Doanh giỏi giang, đi làm mấy năm đã mua được xe xịn thế, tiếc là cứ để không bên đường, cả tuần mới đi một hai lần.
Ông chủ tiệm may cũng góp chuyện, hỏi Bành Phương hai cô con gái đều lấy chồng tốt thế, chắc bà nằm mơ cũng cười tỉnh nhỉ.
Bành Phương thừa hiểu ý tứ trong lời nói của họ, lườm nguýt một hồi, trên đường về nhà không biết đã thầm mắng hai gã đàn ông nhiều chuyện kia bao nhiêu câu.
Tan làm chiều thứ Sáu, Đường Doanh vội vã về nhà thu dọn đồ đạc để đi Nghê Thành.
Bành Phương bảo: "Sao con không lái xe đi làm từ sáng, chiều tan làm đi luôn cho tiện?"
Đường Doanh bảo ở trường không tiện đỗ xe.
"Không tiện đỗ hay sợ đồng nghiệp bàn tán? Cứ bảo bạn trai tặng thì đã sao, con da mặt mỏng quá đấy."
Đường Doanh bực bội đáp: "Vâng, tuần sau con sẽ lái đến trường, ai hỏi con sẽ bảo, vâng, tôi giỏi lắm, tôi kiếm được anh bạn trai siêu giàu, được chưa?"
"Chỉ cần con thấy mình xứng đáng, tâm lý vững vàng, quan tâm gì người khác nghĩ."
Đường Doanh ngập ngừng, bỗng hỏi mẹ: "Lỡ này nào đó con chia tay Mạnh Đông Dương, cái xe này có phải trả lại không?"
"Đăng ký xe tên con, con thích làm gì thì làm." Bành Phương lườm Đường Doanh: "Suốt ngày con nghĩ cái gì trong đầu thế hả?"
Đường Doanh bảo chỉ hỏi chơi thôi.
"Dám yêu dám hận, trước tiên là phải dám yêu đã, hiểu chưa?"
Đường Doanh bĩu môi: "Con xin lĩnh giáo ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!