Chương 36: Khao khát nhiều hơn

Editor: Sel

Đường Chính Quang bị kích động khiến huyết áp không ổn định, may nhờ thuốc khống chế và sự can thiệp kịp thời của bác sĩ nên không gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Bác sĩ Lộ dặn Đường Doanh tuyệt đối không được để ông xúc động mạnh nữa, nếu không rất dễ dẫn đến xuất huyết não.

Trạch Lệ sợ Đường Chính Quang xảy ra chuyện, mặt cắt không còn giọt máu. Đợi tình hình ông ổn định, bà đuổi Mai Hinh ra khỏi bệnh viện.

Bà cũng mới biết tin Mai Hinh giữ lại đứa bé mấy hôm nay, không ngờ bụng đã to nhanh thế, trong lòng vẫn muốn khuyên cô ta bỏ đi.

Mai Hinh mua chai nước ở siêu thị dưới lầu, mở nắp đưa cho mẹ: "Gần bốn tháng rồi, không bỏ được nữa đâu. Mẹ không thương con thì sau này con có người thân yêu thương cũng tốt, con nuôi được đứa bé này."

"Con định tự nuôi á? Con đang nhắm đến khoản tiền đền bù của nhà thằng Cốc thì có." Trạch Lệ hiểu rõ con gái mình, việc làm ăn khó khăn, tiếng tăm lại xấu, quan hệ cần lo lót không lo lót được, người cần dựa dẫm không dựa dẫm được nữa, nên mới chọn con đường này.

Chị dâu Cốc Thụy An đi siêu âm biết là con gái. Bố mẹ Cốc mong cháu trai, nghe tin xong không vui, dù có không ưa Mai Hinh đến mấy thì cũng bắt đầu để ý đến cái thai trong bụng cô ta.

Cốc Thụy An là kẻ hèn mọn, Mai Hinh càng lạnh nhạt không cần anh ta chịu trách nhiệm, anh ta càng muốn chứng minh mình có trách nhiệm. Hai người cứ dây dưa mãi, Mai Hinh do thay đổi nội tiết tố thai kỳ nên dần nảy sinh chút ỷ lại vào anh ta.

Gã đàn ông ngốc nghếch này được cái nghe lời cô ta răm rắp, yêu hay không yêu không quan trọng bằng nghe lời.

Cô ta là đứa con gái thiếu thốn tình thương gia đình, đứa bé trong bụng bỗng dưng khiến cô ta cảm thấy có sự gắn kết.

Bố mẹ Cốc mời Mai Hinh về nhà ăn cơm, bảo cô ta đợi thai đủ bốn tháng thì đi siêu âm.

Mai Hinh hiểu ý đồ của họ, thấy gia đình này thật nực cười. Cô ta thầm quyết định, dù là trai hay gái cũng sẽ sinh ra, và ép nhà họ Cốc phải trả một khoản tiền cấp dưỡng lớn.

Tiền đền bù giải tỏa nhà họ sắp có rồi. Chị dâu cả có con thì tranh được, tại sao cô ta lại không chứ? Cốc Thụy An cũng nên sửa cái tính thật thà nhu nhược đi là vừa.

Còn tờ giấy đăng ký kết hôn kia, có cũng được không có cũng chẳng sao. Dù sao có nhà họ Cốc làm chỗ dựa, cô ta không lo không nuôi nổi đứa bé.

Mấy tháng nay, Trạch Lệ nói không ít lời làm tổn thương Mai Hinh. Mai Hinh cảm thấy tình mẹ con giữa họ đến đây là hết.

Cô ta nhìn Trạch Lệ: "Mẹ muốn nghĩ về con thế nào cũng được. Là mẹ bắt con đến thăm chú Đường, con làm hòa với họ cũng là để mẹ sống dễ thở hơn thôi."

Nhìn bộ dạng Đường Chính Quang thế này, cô ta thấy mẹ mình chẳng sung sướng gì, e là sắp phải làm bảo mẫu cho ông già kia đến nơi rồi.

Trạch Lệ bất lực: "Mẹ đã cố gắng hết sức vì con rồi. Con thấy mẹ làm mẹ không tốt, mẹ cũng nhận. Sau này con muốn sống thế nào thì sống. Con đi sai đường đổi lại được một đứa con, con thấy không thiệt thì thôi, nhưng con nhìn cái Doanh xem..."

"Vâng, cô ta may mắn thật đấy. Biết sao được, ai bảo cô ta có ông bố tốt. Chú Đường đã sớm nhắm Mạnh Đông Dương cho cô ta rồi, Đường Doanh với Cốc Thụy An ai thay lòng trước còn chưa biết đâu."

"Mai Hinh à, con đúng là hết thuốc chữa."

Mai Hinh nhún vai: "Sự thật mất lòng mà."

Đường Chính Quang đòi ly hôn, xuất viện xong nhất quyết không chịu về nhà.

Đường Doanh lo lắng hỏi: "Thế bố định ở đâu?"

Đường Chính Quang im lặng.

Đường Doanh khuyên: "Con buông bỏ rồi, bố cũng buông bỏ đi. Mai Hinh muốn sống thế nào là chuyện của chị ta, dì Trạch chỉ cần tốt với bố, toàn tâm toàn ý với cái nhà này là hai người có thể sống tốt với nhau rồi. Bố không về nhà dì ấy, chẳng lẽ định về nhà cũ?"

"Con sợ bố về cãi nhau với mẹ con à?" Đường Chính Quang xua tay: "Già rồi, cãi không nổi nữa. Con yên tâm, ly hôn xong bố sống một mình, không dựa vào ai cả. Con mỗi ngày gọi điện kiểm tra xem bố còn thở không, mỗi tuần về ăn cơm với bố một bữa là đủ rồi."

"Phỉ phui cái mồm, bố chỉ cần uống thuốc đúng giờ, đi khám định kỳ thì sống đến tám mươi tuổi cũng chẳng thành vấn đề."

Đường Doanh cười khẩy: "Mà nhà con bố cũng chẳng vào được đâu, trong lòng mẹ con làm gì còn bố nữa."

Mạnh Đông Dương lái xe im lặng, nhường không gian cho hai cha con.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!