Chương 33: Điều đặc biệt

Editor: Sel

Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, ánh đèn lạnh từ phòng khách hắt vào, phủ lên khuôn mặt Đường Doanh một lớp ánh bạc nhàn nhạt.

Mạnh Đông Dương dùng đầu ngón tay v**t v* xương lông mày của cô, đến giữa trán, anh đặt xuống một nụ hôn dịu dàng, rồi dùng đốt ngón tay nhẹ nhàng cạo sống mũi cô.

Từ trong bếp vọng ra tiếng xèo xèo của dầu nóng, trái tim ai đó cũng rộn ràng reo theo.

Đường Doanh rất dễ rung động, cô kiềm chế nắm lấy tay Mạnh Đông Dương, hôn nhẹ lên mu bàn tay anh: "Được rồi."

Cô vừa định mở cửa đi ra, Mạnh Đông Dương đóng cửa lại, ôm chặt cô vào lòng.

Hai người ôm nhau trong bóng tối.

Đường Doanh vòng tay ôm eo Mạnh Đông Dương, áp tai vào ngực anh, nhìn ánh trăng leo lên bậu cửa sổ.

Cái ôm này kéo dài cho đến khi tiếng xào nấu trong bếp ngưng bặt.

Trên bàn ăn, Đường Doanh hỏi Bành Phương tối nay có hẹn đánh bài không.

Bành Phương bảo tối chủ nhật không đủ người. Nói xong bà quan sát hai người một lượt, bảo mình có thể đi tập nhảy quảng trường.

Đường Doanh biết mẹ chẳng bao giờ nhảy quảng trường, nên quyết định ăn xong sẽ dẫn Mạnh Đông Dương đi dạo quanh đây.

Bành Phương nhìn thái độ hai người cũng biết họ đã xác định quan hệ, bèn vào phòng lấy một phong bao lì xì, đặt cạnh bát đũa của Mạnh Đông Dương: "Tiểu Mạnh, cái này con nhận đi."

Đường Doanh chỉ định đưa Mạnh Đông Dương về ăn bữa cơm thường, không có ý định ra mắt bạn trai, cô sợ Mạnh Đông Dương sẽ thấy áp lực, lo lắng nhìn anh.

Mạnh Đông Dương vậy mà không hề từ chối, chân thành nói cảm ơn, cất lì xì vào túi.

Anh đáp lại ánh mắt của Đường Doanh, khẽ hỏi: "Sao thế, ghen tị vì anh lại được nhận lì xì à?"

Lại...

Đường Doanh nhớ đến cái lì xì to đùng mà lão Đường và Trạch Lệ tặng anh hôm mùng Một Tết, lúc này mới hiểu ra thâm ý câu nói của anh trên xe hôm đó.

Cô bĩu môi: "Ghen tị chết đi được."

Bành Phương nói với Mạnh Đông Dương: "Con yêu Đường Doanh rồi, sau này muốn đến nhà ăn cơm thì bác lúc nào cũng hoan nghênh. Bác biết con chu đáo, nhưng nhà mình không có nhiều quy tắc, lần sau đến đừng mang nhiều quà cáp thế nữa."

Mạnh Đông Dương vâng dạ, bảo sau này sẽ thường xuyên đến.

"Muốn ăn gì cứ bảo Đường Doanh, lần sau bác chuẩn bị trước."

"Vâng ạ."

Ăn xong, Mạnh Đông Dương nhất quyết đòi rửa bát giúp Đường Doanh, cô đành đứng bên cạnh.

"Giờ em thừa nhận anh là người yêu em rồi chứ?" Người đàn ông giành được quyền rửa bát cảm thấy mình xứng đáng được chính chủ công nhận.

Đường Doanh chọc nhẹ vào eo anh: "Không thì sao?"

"Em phải nói ra chứ."

"Có cần thiết không?"

"Đương nhiên là có rồi."

Đường Doanh ngập ngừng, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài bếp, rồi vòng tay ôm Mạnh Đông Dương từ phía sau: "Yêu đương thật tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!