Editor: Sel
Hai đôi môi nhẹ nhàng dính vào nhau, như hai con dấu mềm mại in dấu lên đối phương.
Trong lòng Mạnh Đông Dương bùng lên một biển lửa tĩnh lặng, anh cúi đầu, để gót chân Đường Doanh chạm đất.
Đường Doanh đưa tay ra trước, ôm lấy khuôn mặt Mạnh Đông Dương, môi rời ra trong giây lát, rồi hơi nghiêng đầu, như kẻ săn mồi ngậm lấy môi trên của anh.
Từ môi trên đến khóe môi, rồi xuống môi dưới, từng chút từng chút hôn, từng chút từng chút thăm dò, từng chút từng chút tăng thêm lực đạo.
Sau khi hai bờ môi va chạm kịch liệt, đầu lưỡi cô như con rắn nhỏ len lỏi vào trong, c**n l** đ** l*** anh, kiên nhẫn m*t mát, ngón tay ấn mạnh lên má anh...
Mạnh Đông Dương đỡ lấy eo Đường Doanh, tranh thủ lúc cô lấy hơi, anh nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay đang áp lên mặt mình, rồi từng chút một l**m nhẹ lên trên, cắn nhẹ ngón tay cô.
Anh giơ một tay lên, bao trọn lấy những ngón tay vừa được anh hôn, mười ngón tay đan chặt vào nhau, người áp sát tới.
Lưng Đường Doanh đập vào tủ sách, tay bị anh giữ chặt trên đỉnh đầu, mu bàn tay chạm vào cuốn sách bìa cứng lạnh lẽo, ngoài mu bàn tay ra, cả người cô không chỗ nào là không nóng rực.
Cằm cô bị anh nâng lên, anh hôn từ trán xuống mang tai, hơi thở nặng nề vừa phả vào tai, d** tai đã bị khoang miệng ẩm ướt cuốn lấy.
Dòng nhiệt chạy qua tim, lan xuống bụng dưới, những ngón tay đan vào tay anh cong lại, bấu chặt lấy đốt ngón tay anh.
Trong lúc tạm nghỉ, Mạnh Đông Dương cọ cọ mũi vào mũi Đường Doanh, bế bổng cô lên.
Đường Doanh nhắm vào yết hầu anh, đưa lưỡi l**m nhẹ, chân quấn lấy vòng eo rắn chắc của anh một cách tự nhiên.
"Vẫn chưa hôn đủ à?" Mạnh Đông Dương đỡ lấy gáy cô trêu chọc.
Đường Doanh cắn mạnh, để lại dấu răng trên cổ anh: "Cấm trêu em."
Khi Mạnh Đông Dương bế Đường Doanh ra phòng khách, đầu cô vẫn luôn dựa vào hõm cổ anh.
Anh ngồi xuống ghế sô pha, cả người cô đè lên, một nơi kín đáo bị va chạm, cô lập tức muốn đứng dậy, đầu gối vừa dùng lực thì anh đã giữ chặt eo không cho cô nhúc nhích.
"Làm sao bây giờ." Cô nói xong bỗng bật cười, vùi mặt vào ngực anh.
"Cười cái gì." Anh vỗ nhẹ vào đầu cô.
Đường Doanh lí nhí nói: "Sao em thấy mình cứ vội vàng thế nào ấy."
Mạnh Đông Dương nghịch tóc cô, ngón tay v**t v* má cô: "Em đúng là không làm thì thôi, đã làm là làm người ta kinh ngạc."
Đường Doanh đưa tay bịt miệng người đàn ông này lại.
Mạnh Đông Dương cắn nhẹ ngón tay cô, lại chạm vào eo cô: "Hửm?"
Chạm phải một thứ rất cụ thể. Đường Doanh lùi lại phía sau, nói nhỏ: "Biết rồi."
"Em biết gì rồi?" Mạnh Đông Dương cười.
Biết anh cũng muốn, biết anh đ*ng t*nh, biết anh cũng đang kiềm chế chứ sao, còn biết gì nữa?
Đường Doanh ngồi thẳng dậy: "Em muốn xuống."
"Anh có cấm em xuống đâu."
"..."
Cô vừa định đứng lên thì bị anh giữ chặt, không thể nhúc nhích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!