Editor: Sel
Mạnh Đông Dương đã đặt dịch vụ người đi cùng khám bệnh, sau khi đưa hai bố con đến bệnh viện, anh đưa Kaka về nhà trước.
Sau khi anh đi, Đường Doanh thở phào nhẹ nhõm.
Đường Chính Quang trêu chọc cô chuyện cô đấu võ mồm với Mạnh Đông Dương trên xe, bảo cô dùng chiêu "lấy lùi làm tiến" rất hay.
Đường Doanh liếc nhìn bố: "Con đâu có."
Đường Chính Quang tự nói tiếp: "Bố không giống anh chị cả con, thấy cậu thanh niên nào tốt tốt là chỉ muốn bắt về làm con rể. Con gái bố không cần người đàn ông nào chịu trách nhiệm cả, bố muốn con tiếp xúc nhiều với cậu ấy, chỉ là hy vọng con có thêm trải nghiệm, con không cần phải lo nghĩ nhiều, vui thì ở bên nhau, không vui thì chia tay, bố sẽ lo liệu cho con..."
Lúc này người đi cùng khám bệnh đến, Đường Doanh kéo tay Đường Chính Quang, ra hiệu cho ông im lặng.
Đường Chính Quang hạ giọng thì thầm: "Bây giờ bố nhìn thấu rồi, hôn nhân chẳng có gì hay ho cả. Con tự cân nhắc cho kỹ, đừng như lần trước, cứ một lòng muốn cưới xin rồi cuối cùng tự làm khổ mình."
"Con có muốn cưới đâu." Đường Doanh cạn lời: "Bố bớt nói mấy câu vô bổ được không?"
Bố mẹ nhà người ta đều mong con cái có kết quả tốt đẹp, bố cô lại đi ngược lại số đông, dạy con gái tận hưởng tình yêu không cần quan tâm kết quả.
Bỗng nhiên Đường Doanh thấy bố thật ngầu. Ở phương diện làm bố này, ông thực sự rất ngầu.
Trong sâu thẳm tâm hồn, cô đã mất đi sự kỳ vọng vào hôn nhân. Ngẫm nghĩ lời bố nói, thấy cũng có lý.
Hơn nữa cô lờ mờ cảm thấy Mạnh Đông Dương cũng chẳng hứng thú gì với chuyện kết hôn sinh con.
Đường Doanh hỏi bố: "Thế bố không sợ con bị tổn thương à?"
"Con gái bố đẻ ra bố còn lạ gì, chuyện thằng Cốc Thụy An con dứt khoát được như thế, bố thực sự phải nhìn con bằng con mắt khác. Mẹ con cứ bảo con ngốc, con chẳng ngốc tí nào, từ nhỏ đến lớn, chưa có chuyện lớn nào con làm sai hay làm không tốt cả, trong lòng con thực ra rất tự tin đấy. Hơn nữa Mạnh Đông Dương là người đàng hoàng, cậu ta không làm ra được cái trò như thằng Cốc Thụy An đâu."
"Bố đang khen con đấy à? Trước đây bố có bao giờ khen con đâu." Đường Doanh thấy hơi đắc ý trong lòng.
"Thì cũng là để khích lệ con thôi."
Đường Doanh nhìn bố: "Bố cũng tiến bộ rồi đấy, giờ con thấy bố đúng là một ông bố tốt."
"Nói cứ như trước đây bố tệ lắm ấy, bố ngoài việc hay cãi nhau với mẹ con ra thì có chuyện gì để ba mẹ con con thiệt thòi đâu?"
Đường Doanh bĩu môi: "Bố ơi, thế vì con, bố chịu khó chữa bệnh nhé?"
"Được được được, nghe con hết."
Trước khi trời tối, Đường Chính Quang đã làm xong tất cả các xét nghiệm trong ngày.
Ông không muốn gặp gã chồng hẹp hòi và cặp bố mẹ chồng khẩu phật tâm xà của Bành Văn Quân, nên bảo chị đưa hai đứa con ra ngoài ăn cơm cùng ông.
Vừa gặp mặt, Bành Văn Quân đã hỏi dồn kết quả khám bệnh. Đường Doanh bảo phải đến mai mới có.
Đường Chính Quang nhìn Bành Văn Quân từ đầu đến chân: "Dạo này con thế nào? Đi làm rồi, chồng con không làm khó dễ gì con chứ?"
Làm khó là chuyện không tránh khỏi, suốt ngày nói mát mẻ châm chọc, lại còn bắt đầu cắt xén kinh tế của chị. Vì quyền nuôi Tịch Tịch và c* em, Bành Văn Quân quyết định nhẫn nhịn thêm nửa năm nữa.
Đường Doanh đưa Tịch Tịch đi vệ sinh, thì thầm hỏi con bé: "Dạo này bố có đối xử tệ với mẹ không?"
Tịch Tịch lắc đầu.
"Ông bà nội không cho con nói à?"
"Vâng ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!