Chương 30: Anh chẳng chín chắn chút nào

Editor: Sel

Mạnh Vân Khâm cử người mới đến.

Người này vừa xuất hiện, suy đoán trong lòng Mạnh Đông Dương đã được khẳng định: vị trước đó chỉ là đòn hỏa mù, là một phép thử mà bố dành cho anh.

Thực ra chỉ cần người có tài năng thực sự, lý lịch trong sạch, anh sẵn sàng trao quyền.

Gần đây anh tập trung vào việc củng cố các mối quan hệ địa phương và xây dựng đội ngũ, người muốn giữ chân thì chưa giữ được, vấn đề tồn đọng trong quá khứ cũng chưa có thời gian giải quyết, người này đến đúng lúc anh có thể rảnh tay.

Mạnh Đông Dương cân nhắc việc dọn ra khỏi Mạn Đảo. Khách sạn đông người phức tạp, anh ở đây làm nhiều việc không tiện.

Trong lòng lại toan tính, cô giáo Đường có nhiều kỳ nghỉ như thế, giá mà đi cùng anh về Nghê Thành một chuyến thì tốt biết mấy.

Cô vẫn chưa từng đến nhà anh.

Tối hôm đó, sau giờ cơm, Mạnh Đông Dương mang quà đến thăm vợ chồng Đường Cửu An và bà nội Đường Trăn.

Tình hình sức khỏe của bà cụ không khả quan lắm, đã phải nhập viện.

Vợ chồng Đường Cửu An vừa từ bệnh viện về, mệt mỏi rã rời, thấy Mạnh Đông Dương mang quà cáp hậu hĩnh đến, trong lòng cũng đoán được phần nào.

Đường Cửu An mời Mạnh Đông Dương uống trà: "Sao cậu lại đến vào giờ này?"

Mạnh Đông Dương nói thẳng, anh đến vì Đường Doanh.

Tiết Hiểu Tuệ đang cắt hoa quả trong bếp, quả cam bị chị cắt miếng to miếng nhỏ không đều.

Cắt xong bê ra đặt lên bàn trà, chị vứt bỏ hết khách sáo lễ nghĩa, hỏi thẳng Mạnh Đông Dương: "Nhất định phải là Đường Doanh sao?"

Mạnh Đông Dương tiếp lời: "Cháu nói với hai cô chú là vì tôn trọng cô chú, cháu cũng tôn trọng Đường Doanh và tôn trọng chính mình. Cháu không cố ý chọn Đường Doanh, cháu chỉ tình cờ gặp cô ấy, và cô ấy cũng tình cờ là cô út của Đường Trăn."

"Hai đứa đã xác định quan hệ yêu đương chưa?" Đường Cửu An cau mày.

Mạnh Đông Dương cụp mắt: "Hiện tại chỉ là cháu đơn phương có ý định này, Đường Doanh vẫn luôn từ chối cháu."

Tiết Hiểu Tuệ kích động: "Nếu Đường Doanh không phải cô út của Trăn Trăn, cậu căn bản sẽ không quen biết con bé."

Đường Cửu An ra hiệu cho Tiết Hiểu Tuệ ngồi xuống.

Anh chân thành nói với Mạnh Đông Dương: "Tuy tôi với Đường Doanh cách nhau mấy đời, nhưng tình cảm rất thân thiết. Họ hàng đều biết cậu là bạn trai của Trăn Trăn, giờ cậu làm thế này, mọi người sẽ nghĩ cậu thế nào, nghĩ Đường Doanh thế nào? Yêu cháu gái rồi lại yêu cô, chuyện này nói ra thực sự không hay ho gì."

"Những điều chú nói cháu đều hiểu. Nhưng đối với cháu, so với luân thường đạo lý và nhân tình thế thái thì lựa chọn cuộc đời của mình vẫn quan trọng hơn."

"Ý cậu là cậu định nghiêm túc với Đường Doanh?"

"Cô ấy vẫn chưa chấp nhận cháu, chuyện tương lai không ai dám đảm bảo điều gì." Anh chỉ đang làm theo trái tim mình mách bảo, nói những lời cần nói, làm những việc cần làm.

"Vậy thì cậu nên hiểu tại sao con bé không chấp nhận cậu." Đường Cửu An lo Tiết Hiểu Tuệ nói lời quá khích, giữ tay chị lại, tự mình giảng giải cho Mạnh Đông Dương: "Con bé là cô gái hiểu chuyện, nó phải sống với chúng tôi cả đời, cũng phải sống ở Thanh Dương cả đời, cậu phải hiểu cho nỗi lo của nó. Hơn nữa nó không thể không để tâm đến mối quan hệ giữa cậu và Trăn Trăn trong quá khứ, Đông Dương à, cậu đừng làm Đường Doanh khó xử."

Mạnh Đông Dương kiềm chế nói: "Người làm cô ấy khó xử có lẽ không phải là cháu. Rất nhiều áp lực tâm lý cháu không thể san sẻ cùng cô ấy. Chỉ mong hôm nay cháu đến bày tỏ thái độ với hai cô chú, sau này cô ấy biết được sẽ không làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho cô ấy."

Đường Cửu An vội nói: "Cậu nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ chúng tôi lại đi can thiệp vào suy nghĩ của con bé sao?"

Tiết Hiểu Tuệ nãy giờ im lặng nhìn những miếng cam méob mó, nghe câu này bỗng ngẩng đầu chất vấn Mạnh Đông Dương: "Cậu quen Đường Doanh chưa bao lâu mà đã có thể vì con bé làm đến mức này... Đông Dương, cậu làm thế Trăn Trăn sẽ đau lòng lắm đấy. Trăn Trăn tuy đi rồi, nhưng trong lòng cậu chắc vẫn nhớ, con bé từng yêu cậu nhiều thế nào, con bé muốn kết hôn với cậu biết bao."

"Xin lỗi."

Ngoài hai chữ này ra, Mạnh Đông Dương không thể nói thêm gì nữa. Nếu chuyện này không có cách giải quyết vẹn toàn, anh không ngại làm kẻ vô tình trong mắt bố mẹ Đường Trăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!