Chương 3: Cuốn nhật ký

Editor: Sel

Bành Văn Quân kể rằng chồng chị không đồng ý cho chị đi làm. Một là vì nhà không thiếu chút tiền ấy, hai là vì anh ta không yên tâm về chị.

Anh rể của Đường Doanh là kiểu đàn ông nhỏ nhen, thiển cận. Bình thường Bành Văn Quân chỉ cần nói chuyện với người khác giới thêm vài câu là anh ta đã sinh nghi. Mỗi lần hai vợ chồng cãi nhau vì thói ghen tuông vô cớ của anh ta, anh ta lại lôi chuyện "ăn cơm trước kẻng" năm xưa ra nói, như thể làm vậy là có thể đóng đinh Bành Văn Quân là người phụ nữ lẳng lơ.

Bành Văn Quân nhẫn nhịn, phần vì con cái, phần cũng vì điều kiện nhà chồng khá giả. Chồng là con một, nhà có sáu căn hộ tái định cư, bố mẹ chồng cũng hiểu chuyện, biết giúp đỡ.

Năm nay chị đã ba mươi hai tuổi, cứ nghĩ rằng khi nhan sắc phai tàn theo năm tháng, thói xấu của chồng có lẽ sẽ bớt đi đôi chút.

Bành Phương hỏi: "Thế là con cứ thỏa hiệp như vậy sao?"

"Con biết làm thế nào bây giờ?"

Bành Phương sốt ruột: "Ban đầu là chính con muốn đi làm, con bảo con chán cảnh ngửa tay xin tiền rồi. Mẹ vì nghĩ cho con mới nói chuyện với chồng con, giờ thì hay rồi, hai vợ chồng con bàn bạc xong xuôi, mẹ lại thành kẻ ác chia rẽ tình cảm vợ chồng."

Bành Văn Quân bất lực: "Anh ấy không nghĩ mẹ như vậy đâu."

"Nó là loại người nào mẹ lại không biết chắc?"

Đường Doanh vội đứng ra hòa giải: "Thôi thôi, ăn cơm trước đi đã."

Bành Phương giận dỗi bỏ về phòng, cảm thấy chẳng có chuyện gì vừa ý mình.

Bành Văn Quân đi theo vào, nhét xấp tiền mặt mười nghìn tệ vào tay Bành Phương: "Vừa nhắc đến chuyện đi làm, bố chồng con đã lì xì cho con một phong bao lớn. Đây, biếu mẹ hết đấy."

Bành Phương chẳng thèm nhấc mi mắt lên.

Đường Doanh lại nói: "Mẹ ơi, Cốc Thụy An bảo bố mẹ anh ấy đồng ý khoản tiền sính lễ mười sáu vạn tám rồi ạ."

"Đi ra, đi ra hết đi." Bành Phương đuổi hai chị em ra khỏi phòng. Hễ mở miệng là tiền với nong, làm như bà là bà mẹ già tham lam chuyên bán con gái kiếm lời không bằng.

Bành Văn Quân nhún vai, vào bếp rửa tay rồi ngồi xuống ghế sô pha.

Nhà chật, hồi trước bà nội Đường Doanh sống cùng, phòng ăn đã bị cải tạo thành phòng ngủ. Sau này chỉ còn lại Đường Doanh và Bành Phương, dần dà, bàn trà cũng biến thành bàn ăn.

"Thuốc lá bố để lại à?" Bành Văn Quân quen tay mở ngăn kéo dưới bàn trà, lấy ra bật lửa của Đường Chính Quang, mở bao thuốc Nam Kinh, rút một điếu châm lửa.

Đường Doanh bưng đĩa tai heo đã hâm nóng đặt trước mặt chị: "Chị biết hút thuốc từ bao giờ thế?"

Bành Văn Quân cười trừ: "Bố vừa lên chức chủ nhiệm đã hút thuốc xịn rồi cơ à."

"Người ta biếu đấy. Giờ sức khỏe bố không tốt, mọi người cấm bố hút."

"Bạn gái bố, em gặp chưa?" Bành Văn Quân hạ giọng hỏi.

Đường Doanh lắc đầu.

Bành Văn Quân liếc nhìn cửa phòng Bành Phương, nhả ra một làn khói dài.Chập tối, Mạnh Đông Dương trở về Nghê Thành.

Vợ chồng Đường Cửu An chuẩn bị ít đặc sản nhờ anh mang về biếu người lớn, nên anh ghé qua nhà bố mẹ trước. Bố thường xuyên có tiệc xã giao buổi tối, mẹ dạo này đang học thanh nhạc, giờ này chắc vẫn đang ở lớp.

Trong nhà chỉ có dì giúp việc, dì hỏi Mạnh Đông Dương có ở lại ăn tối không. Anh bảo không cần phiền dì chuẩn bị cơm, rồi ra vườn dắt chó đi dạo dọc bờ sông.

Kaka là một chú chó Golden mười bốn tuổi, đi đứng chậm chạp. Một người một chó đi đến chỗ vắng vẻ, Mạnh Đông Dương tháo dây xích cho Kaka tự do hoạt động. Chú chó già điềm đạm không chạy lung tung, chỉ nằm yên lặng dưới chân chủ.

Hoàng hôn cuối đông buông xuống, mặt sông lấp lánh ánh vàng. Mạnh Đông Dương tháo găng tay, ngồi xuống ghế dài ven đường, châm một điếu thuốc.

Mười lăm phút sau, anh đưa Kaka về nhà rồi lái xe về căn hộ riêng của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!