Editor: Sel
Cảm giác ấm nóng từ lòng bàn tay Mạnh Đông Dương truyền đến đủ để khiến Đường Doanh rối bời. Cô chỉ có thể dùng cách cực đoan để xua tan cảm giác muốn đắm chìm trong vòng tay anh, ví dụ như nhớ lại những lời Tiết Hiểu Tuệ đã nói.
Rất nhanh, cô tìm lại được lý trí, dùng sức đẩy người đàn ông trước mặt ra: "Chúng ta nói chuyện đi, được không?"
Mạnh Đông Dương tì trán vào trán cô, điều chỉnh nhịp thở, khẽ nói một câu xin lỗi.
Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.
Đường Doanh không muốn ép bản thân quá mức, cô không còn bài xích hành động vẫn rất thân mật này nữa.
Hai người cứ thế tự sắp xếp lại cảm xúc. Gió lạnh từ cửa xe ùa vào làm khô dần đôi môi ướt át, vị đắng nhẹ của bạc hà nơi đầu lưỡi cũng dần tan biến.
Đường Doanh cụp mắt, nói về cảm nhận của mình trước: "Em không biết rốt cuộc anh nghĩ gì về em, em không giỏi đoán ý người khác. Em cảm thấy hình như anh rất thích em, nhưng không biết là anh thích con người em, hay chỉ là h*m m**n thể xác nhất thời, khái niệm này với em rất mơ hồ. Cảm giác của em đối với anh... cũng rất mơ hồ... Cho nên anh có thể nói rõ cho em biết, anh muốn gì được không?"
Cô cần làm rõ vấn đề này trước, rồi mới nói chuyện tiếp theo với anh.
Cô hy vọng mình trưởng thành và chân thành trước mặt anh.
"Nếu anh chỉ muốn vui chơi qua đường, anh không cần thiết phải xây dựng mối quan hệ sâu sắc với gia đình em, đặc biệt là với bố em, anh đã nói rất rõ với ông ấy rằng anh đang theo đuổi em." Mạnh Đông Dương nắm lấy tay Đường Doanh: "Anh cứ nghĩ trong lòng em anh là người chín chắn. Xem ra anh làm vẫn chưa đủ tốt, nên em mới nảy sinh suy nghĩ như vậy."
"Chúng ta quen nhau thời gian quá ngắn, thực ra chúng ta chưa hiểu gì về nhau cả."
"Em quen bạn trai cũ mười mấy năm, thời gian yêu nhau còn dài hơn cả hai mối tình của anh cộng lại, vậy em có hiểu cậu ta không?"
"Anh..." Đường Doanh rút tay ra khỏi tay Mạnh Đông Dương: "Anh lại nhắc đến anh ta làm gì, em chưa từng bới móc chuyện cũ của anh, sao anh cứ lôi anh ta vào thế."
Mạnh Đông Dương cố tình bắt bẻ câu chữ của cô: "Chúng ta là quan hệ gì mà em bới móc chuyện cũ của anh?"
Nói xong, anh cúi đầu mổ nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô.
Ở bên cô gái này, anh mới hiểu thế nào là tình cảm khó kìm nén.
"Anh đừng như thế, anh không được tùy tiện hôn em." Đường Doanh nghiêm túc nói.
Mạnh Đông Dương phớt lờ câu nói của cô, lại kéo tay cô qua, nghịch từng ngón tay thon dài: "Em nói em không hiểu anh, nhưng anh lại rất hiểu em. Ngoài trẻ trung xinh đẹp tính cách tốt ra, em còn là người thực tế, lương thiện và trọng tình nghĩa, mỗi lần ở bên em, anh đều thấy rất thoải mái và bình yên."
Nghe thấy câu "trẻ trung xinh đẹp tính cách tốt", Đường Doanh khẽ nhéo tay anh một cái. Đây là cô tự tâng bốc mình trong ngữ cảnh đặc biệt, sao anh có thể tùy tiện lấy ra dùng chứ.
Mạnh Đông Dương cúi đầu hôn lên ngón tay cô: "Xin lỗi, anh lại phải nhắc đến người đó rồi, một người như vậy mà em có thể ở bên cạnh lâu đến thế, chứng tỏ em rất mềm lòng, rất nặng tình..."
"Trước đây anh ấy không như thế, anh không được bình phẩm chuyện quá khứ của em."
"Được, là anh lắm lời." Mạnh Đông Dương nhìn vào mắt Đường Doanh: "Ý của anh là anh cũng muốn có được sự nặng tình đó của em, anh muốn em ở bên anh."
Đường Doanh nhìn thấy sự dịu dàng và khao khát trong mắt Mạnh Đông Dương. Anh có đôi mắt rất thâm tình khi nghiêm túc, có khả năng mê hoặc lòng người.
"Đường Doanh, anh cũng có điểm yếu của mình, anh rất khó tin tưởng một người, nhưng anh sẵn lòng tin tưởng em, bởi vì anh cảm thấy em sẽ không bao giờ phản bội anh, cũng sẽ không vì sự can thiệp của bố anh mà dễ dàng từ bỏ anh."
Suy nghĩ của anh sâu xa quá, Đường Doanh không nghĩ nhiều đến thế. Cô bỗng cảm thấy người đàn ông này nhìn có vẻ thông suốt, dường như mọi khó khăn trước mặt anh đều không thành vấn đề, nhưng ở một khía cạnh khác, anh cũng có sự yếu đuối của riêng mình.
Đây là anh đang tỏ ra yếu đuối sao?
"Thế nếu em nói với anh, em chỉ có chút thiện cảm với anh thôi, có lẽ em không cho anh được thứ anh muốn, anh có thất vọng không?" Đường Doanh không biết thế nào là vòng vo, như lời anh nói, cô là người dễ mềm lòng, vào lúc này, đây là cách bày tỏ chân thành nhất mà cô sẵn lòng tiến thêm một bước.
Mạnh Đông Dương khẽ lắc đầu: "Anh biết em thích những thứ lâu dài và bền vững, nếu em cần thời gian để kiểm chứng, anh sẵn lòng chờ đợi."
Đường Doanh mím môi, không biết nói gì thêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!