Chương 26: Đưa cô đi

Editor: Sel

Đường Doanh mới chỉ trải qua một mối tình thuận buồm xuôi gió, chưa từng dấn thân vào bất kỳ mối quan hệ tình cảm phức tạp nào.

Lúc này cô chợt nhớ đến lời của Đường Chính Quang, tiếp xúc với những người như thế này quả thực học được rất nhiều thứ, ví dụ như tâm lý chiến.

Nếu cô nói "Em không lừa anh", chắc chắn sẽ rất yếu ớt, chi bằng học theo sự tự tin của anh.

Cô nở nụ cười bình tĩnh, hỏi ngược lại Mạnh Đông Dương: "Vậy anh nghĩ em thích anh ở điểm gì?"

Câu hỏi này đối với Mạnh Đông Dương chắc chắn phải có lời giải đáp, nếu không cô sẽ không dễ dàng thốt ra, vậy thì anh chỉ cần im lặng và thể hiện chút bối rối là được.

Quả nhiên cô gái bắt đầu tỏ ra khí thế, cô rút tay ra khỏi túi áo, khoanh trước ngực, từ tốn nói: "Thích ngoại hình của anh? Vóc dáng của anh? Nhưng với em thì anh không còn trẻ nữa. Thích tiền tài và địa vị của anh? Cái này thì có khả năng, anh hào phóng với em như vậy, em nảy sinh chút lòng hư vinh cũng là bình thường thôi, nếu dựa vào điểm này thì em thấy anh cũng được đấy.

Nhưng trên đời này đàn ông có tiền nhiều vô kể, em trẻ trung, xinh đẹp, tính cách lại tốt, em hoàn toàn có thể có lựa chọn tốt hơn."

Dáng vẻ thao thao bất tuyệt của Đường Doanh khiến Mạnh Đông Dương liên tưởng đến những nàng công chúa kiêu ngạo khẩu thị tâm phi trong phim hoạt hình Disney. Anh chỉ chú ý đến hai điểm: cô chê anh "không còn trẻ nữa" và tự khen mình "trẻ trung xinh đẹp tính cách tốt".

Ánh mắt anh vẫn giữ vẻ bối rối, khẽ cau mày: "Hóa ra em chỉ chê anh già hơn em nhiều tuổi."

Chỉ? Anh giỏi bắt trọng điểm thật đấy...

Đường Doanh dứt khoát nói thẳng: "Gu thẩm mỹ cá nhân thôi. Có người thích kiểu đàn ông trưởng thành như anh, nhưng cũng có người không thích. Em chỉ thích người trẻ tuổi."

"Không thích sao lại hôn anh? Chẳng lẽ anh già thật rồi, lạc hậu rồi, không hiểu nổi tư tưởng cởi mở của giới trẻ các em nữa sao?"

"Đúng, anh già rồi đấy." Anh cứ thích chọc vào chỗ ngứa, khiến Đường Doanh bực bội, cô bước lên một bước, giọng gấp gáp: "Anh đẹp trai, kỹ thuật hôn cũng điêu luyện, em vừa thất tình, coi anh như liều thuốc dẫn, giúp bản thân vui vẻ năm phút, không được sao?"

"Chỉ năm phút thôi à?" Mạnh Đông Dương nghĩ chắc chắn phải hơn, riêng màn cắn tai cô cũng mất một hai phút rồi.

Đáy mắt anh tối sầm lại, nụ cười trên mặt giãn ra, đưa tay vén lọn tóc rối bên tai cô, dịu dàng hỏi: "Em vui rồi chứ?"

Đường Doanh không dám nhận thêm hành động thân mật của anh, lùi lại một bước rồi tiếp tục đi về phía trước.

Trong lòng cô như có quả bóng đang phồng lên, giận người này, cũng giận chính mình. Một câu tự ám thị lại hiện lên: Không được thích người này! Anh ta chẳng phải người tốt lành gì!

Đột nhiên, một cơn giận không báo trước ập đến, cô dừng bước, hỏi dồn dập: "Anh theo đuổi cô gái nào cũng thế này à? Theo đuổi Đường Trăn cũng vậy sao?"

Sự lạnh lẽo len lỏi vào mắt và tai Mạnh Đông Dương, anh tránh ánh mắt dò xét của Đường Doanh.

Rõ ràng cô có rất nhiều khúc mắc và câu hỏi, nhưng không chịu nói, cũng không dám nói, phải đợi anh k*ch th*ch mới chịu nói ra những lời sắc bén.

Giao tiếp giữa họ chuyển sang chế độ khó, nên trách cô quá trẻ con hay trách anh chưa làm tốt đây?

Trầm ngâm giây lát trong gió lạnh, Mạnh Đông Dương lên tiếng: "Xem ra Đường Trăn thực sự không kể nhiều với em về chuyện giữa anh và cô ấy. Nếu cô ấy là chủ đề không thể tránh khỏi, và gia đình cô ấy cũng là rào cản trong lòng em, vậy có phải anh cần xác định rõ tình cảm của em trước, rồi mới có lập trường để dọn dẹp chướng ngại vật không? Nếu em không có chút thiện cảm nào với anh, tại sao anh phải kể cho em nghe về quá khứ của mình?"

"Vậy thì đừng kể nữa." Ở giai đoạn này, Đường Doanh không muốn và cũng cảm thấy không cần thiết phải đối mặt với vấn đề lớn nhất đó.

Chuyện cô không muốn thừa nhận, anh có ép cô cũng sẽ không nhận.

Cứng đầu thì có gì không tốt? Thường thì những người cứng đầu mới giành được thắng lợi cuối cùng.

Mạnh Đông Dương nắm lấy cổ tay cô: "Đây không phải cách giải quyết vấn đề."

"Giữa chúng ta không có vấn đề gì cần giải quyết cả. Anh muốn tiếp tục làm bạn, em đồng ý, còn hơn thế nữa thì em không làm được." Đường Doanh cúi đầu nhìn mu bàn tay Mạnh Đông Dương, cô đoán nó đang lạnh, vì lòng bàn tay anh cách lớp áo cũng lạnh, cô dời mắt đi: "Trả lời câu hỏi vừa nãy của anh, con người ai cũng có h*m m**n, lúc đầu em đúng là thấy vui, nhưng nghĩ đến Đường Trăn, em không thể vui nổi nữa, xin anh đừng làm khó em."

Đây là chủ đề nhạy cảm nhất giữa họ.

Mạnh Đông Dương đoán câu nói này chắc chắn để lại vết xước trong lòng cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!