Chương 25: Em đang nói dối

Editor: Sel

Anh là gì của cô?

Đường Doanh cứ nghĩ sau khi cô xuống xe và không liên lạc gì nữa thì thái độ của cô đã đủ rõ ràng. Đã một tuần trôi qua, cô không thể ngờ anh lại chạy đến "đòi trách nhiệm".

Miệng nhanh hơn não, cô hỏi ngược lại: "Anh muốn em chịu trách nhiệm hay muốn em cho anh một lời giải thích?"

Nói xong cô lập tức hối hận, rõ ràng không phải cô chủ động, tại sao cô lại phải biến mình thành người chịu trách nhiệm, chủ động nhận lỗi về một lần mất kiểm soát?

Vì thế cô vội vàng nói thêm: "Em quên rồi, anh cũng đừng để bụng. Em bận việc, cúp máy đây."

Cúp điện thoại xong, Đường Doanh vô cớ nảy sinh tâm lý trốn tránh. Cô thấy chuyện này thật nực cười.

Quy tắc trò chơi của người trưởng thành xưa nay không có văn bản quy định, nhưng những người chín chắn đều ngầm hiểu với nhau.

Chỉ là một nụ hôn thôi mà, anh muốn truy cứu cái gì chứ?

Đường Doanh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, tiếp tục làm việc của mình. Sắp khai giảng rồi, còn bao nhiêu việc phải chuẩn bị, lại phải dạy nốt hai buổi cuối cho năm sáu học sinh nhận dạy kèm từ trước Tết.

Xe của Mạnh Đông Dương đậu ngay đầu ngõ.

Ở thành phố nhỏ Thanh Dương này, ngã tư này là nơi anh đến nhiều nhất chỉ sau khách sạn.

Ông chủ tiệm may đã quen mặt chiếc xe này, thấy anh dựa vào cửa xe gọi điện thoại xong thì chủ động mời một điếu thuốc, hỏi: "Đợi Đường Doanh à?"

Anh nghĩ hôm nay chắc không đợi được rồi, cười xã giao, bảo mình đã cai thuốc lá.

Ông chủ nhiệt tình nói: "Tối nay cô ấy phải dạy học đấy, mấy đứa nhỏ quanh đây đến nhà cô ấy học thêm Toán."

"Thế à."

"Chúng tôi là hàng xóm cũ hơn hai chục năm nay rồi, hồi nhà họ chuyển đến đây, Đường Doanh mới có ba tuổi thôi."

Mạnh Đông Dương không đến để nghe ngóng về Đường Doanh, anh nhìn thấy tủ thuốc lá trước cửa tiệm may, mua một cây Hoàng Hạc Lâu mà Đường Chính Quang thích hút.

Ông chủ còn định nói gì đó, Mạnh Đông Dương đặt thuốc lá vào ghế phụ, một mình đi vào trong ngõ.

Mười một tháng Giêng, quán ăn nhỏ dưới lầu đã mở cửa.

Hôm nay ông chủ không hấp món bánh gạo mà Đường Doanh từng mua cho anh. Trong lồng hấp bốc khói nghi ngút là bánh bao cuộn hành và há cảo thịt tươi.

Mạnh Đông Dương vốn định đưa Đường Doanh đi nếm thử món mới của nhà hàng khách sạn nên vẫn để bụng đói. Ngẩng đầu nhìn lên tầng năm khu tập thể Cục Quản lý đất đai, đèn bếp nhà Đường Doanh đang sáng, hơi nước trắng xóa bốc ra từ cửa sổ.

Tối nay Bành Phương có hẹn đánh bài nên chỉ nấu hai món mặn một món canh đơn giản, để Đường Doanh ăn xong còn dạy học. Bà rán thêm một đĩa phồng tôm và mấy cái chả ngó sen kẹp thịt để mời bọn trẻ con hay ăn vặt.

Tắt bếp, bà nhoài người ra đóng cửa sổ bếp thì thoáng thấy bóng người dưới lầu, gọi Đường Doanh ra xem có phải Mạnh Đông Dương không.

Nghe thấy tên anh, dây thần kinh não Đường Doanh căng như dây đàn, cô ra cửa sổ nhìn xuống, môi mím chặt thành một đường thẳng.

Bành Phương liếc con gái: "Cứ để người ta đứng thế à?"

Đường Doanh không lên tiếng, trở về phòng ngủ lấy điện thoại trên bàn, gọi cho người đang đứng dưới lầu.

Chưa kịp nghe Đường Doanh nói gì, Bành Phương đã tự ý ra ban công vớt con cá vược mua sáng nay trong chậu nước ra.

Trước khi Đường Doanh xuống lầu, Bành Phương đã bắt đầu làm cá, bà hỏi Đường Doanh xem Mạnh Đông Dương thích ăn cá kiểu gì.

"Con không biết, anh ấy không ăn cơm đâu." Đường Doanh vơ đại chiếc áo khoác dày mặc vào, mở cửa gió lạnh ùa vào, cô kéo mũ trùm kín đầu, quay lại dặn Bành Phương: "Mẹ làm nhiều ăn không hết đâu, con xuống một lát rồi lên ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!