Editor: Sel
Đầu Đường Doanh áp vào lòng bàn tay ấm áp của Mạnh Đông Dương, mái tóc khẽ cọ xát trong tay anh, hai thứ khô ráo không thấm chút chất lỏng nào lại tạo nên âm thanh dính dấp trong tiếng sột soạt.
Môi và khóe môi trở nên ướt át, khi d** tai bị đôi môi và đầu lưỡi nóng ẩm m*t vào, hơi ấm trong xe sấy khô vết hôn ướt át trên cằm, làn da vì sự thay đổi đột ngột mà trở nên châm chích nhẹ.
Hơi thở thanh mát của anh mang theo hương bạc hà thoang thoảng và vị chát của nham trà, anh dùng hàm răng cứng rắn và đầu lưỡi mạnh mẽ chọc thủng tâm lý mâu thuẫn của cô, rót sự h*m m**n mãnh liệt không thể cưỡng lại vào lý trí đang lung lay của cô.
Như chiếc lưỡi câu tinh xảo dụ dỗ chú cá nhỏ ý chí không kiên định, muốn cùng cô dầm mình trong cơn mưa rào mong đợi đã lâu.
Cảm giác đắm chìm đè nén mọi suy nghĩ, khi Đường Doanh cố gắng thoát ra, nụ hôn này đã hoàn thành sự thăm dò tr*n tr** nhất, cô không hề có chút kháng cự nào.
Môi Mạnh Đông Dương rời khỏi d** tai cô rồi quay lại môi trên, dịu dàng chạm nhẹ, sau đó rời ra nhìn vào mắt cô, đầu ngón tay v**t v* má cô, cẩn thận nâng cằm cô lên, hơi thở vấn vít nơi chóp mũi cô, rồi trán chạm trán.
Chỉ là một nụ hôn, nhưng Đường Doanh cảm thấy như vừa trải qua một cuộc ** *n trọn vẹn. Trong suốt quá trình đó, cô không hề nghĩ đến bất kỳ ai hay chuyện gì khác ngoài hai người họ.
Suy nghĩ duy nhất xuất hiện trong đầu cô là cô có thích Mạnh Đông Dương hay không.
Trong lòng cô vẫn chưa có câu trả lời chắc chắn, nhưng cơ thể đã đưa ra tín hiệu rõ ràng
- cô không bài xích sự tiếp xúc thân mật với anh, cô tận hưởng trải nghiệm mới mẻ mà anh mang lại.
Đây mới chỉ là một nụ hôn thôi.
Cô chưa kịp nghĩ đến những điều sâu xa và nguy hiểm hơn. Từ việc không đẩy anh ra, đến việc đắm chìm theo nhịp điệu của anh hoàn thành nụ hôn phá vỡ rào cản này, trong lòng cô đã vỡ nát vài tấm gương soi xét bản thân và tương lai.
Nghe tiếng thở chậm lại của Mạnh Đông Dương, cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh hòa quyện với mình, cô rơi vào sự hoang mang vô tận.
Mạnh Đông Dương rất hài lòng với kết quả này, và sẵn sàng thuyết phục bản thân dừng lại ở đây trước.
Tuy nhịp điệu do anh kiểm soát, nhưng Đường Doanh dũng cảm và thẳng thắn hơn anh tưởng tượng. Khi anh cắn nhẹ đầu lưỡi mềm mại ướt át của cô, cô không những không trốn tránh mà còn dâng hiến mật ngọt, răng cô cũng gặm nhấm môi anh một cách triền miên.
Ở giai đoạn này, anh không cần cô phải thích con người anh đến mức nào. Tình yêu là thứ phức tạp khó nói, anh luôn giữ tâm thế tìm tòi đối với những thứ phức tạp và sâu sắc, cho dù cả đời này không thể thấu hiểu hết bí ẩn trong đó, anh cũng không cảm thấy quá tiếc nuối.
Anh đã kể cho cô nghe những điều rất nặng của mình, không cầu mong cô có thể đón nhận trăm phần trăm, nhưng việc xây dựng lòng tin sẽ giúp mối quan hệ này có một khởi đầu tốt đẹp.
Anh có nhu cầu rất rõ ràng đối với cô. Anh tin rằng trái tim họ sẽ xích lại gần nhau trong tương lai, còn trước đó, với tiền đề cô không kháng cự, anh muốn thỏa mãn sự khám phá sâu hơn của mình đối với cô trước đã.
Đường Doanh là cô gái đầu tiên khơi dậy d*c v*ng sinh lý trong anh. Trước đây, anh hoàn toàn không nghĩ mình sẽ là người như vậy.
Khi d*c v*ng trong mắt Đường Doanh sắp tan biến, Mạnh Đông Dương định ôm cô vào lòng. Anh muốn có một cái ôm để lưu giữ dư vị vào lúc này.
Nhưng cô lại đẩy ngực anh ra một cách bình tĩnh lạ thường, cô cụp mắt, che giấu cảm xúc, nói rất khẽ: "Em muốn về nhà."
Khi Mạnh Đông Dương mở cửa xe cho cô, hai chân cô đã chạm đất.
Cô vẫn không nhìn anh, tóc mai bay bay trong gió nhẹ, giọng nói hơi lạnh trong nhiệt độ thấp: "Đừng tiễn em. Tạm biệt."
Cô quay người, lưng thẳng tắp, không có dáng vẻ cúi đầu suy tư. Nhưng cô đi ngày càng nhanh, không dừng lại chút nào, cũng không ngoảnh đầu nhìn anh.
Mạnh Đông Dương dựa vào cửa xe ghế phụ, tay đút trong túi áo chạm vào hộp kẹo cứng. Nhìn bóng lưng cô, anh lấy từ hộp sắt ra một viên kẹo, bỏ vào miệng, vị chua ngọt của chanh và vị đắng nhẹ của bạc hà bùng nổ hương vị vừa đối lập vừa hòa quyện.
Bóng lưng cô gái biến mất trong màn đêm, anh hơi cúi đầu, thu lại ánh mắt dõi theo cô.
Trở lại xe, chiếc khăn quàng cổ màu xanh nhạt của cô nằm trên ghế phụ, đuôi khăn rủ xuống, tua rua xòe ra, anh đưa tay chạm vào, hơi ấm trên mặt nhung lan lên ngón tay anh, anh lại nhớ đến nhiệt độ trên má cô.
Lúc lên lầu Đường Doanh mới bắt đầu suy nghĩ, tất cả chuyện này rốt cuộc có ý nghĩa gì, sau này họ sẽ là quan hệ thế nào.
Hai chữ "không thể" nhảy ra đầu tiên, sau đó là thái độ của chị dâu, sự ám chỉ của anh cả và tình cảm Đường Trăn dành cho người đàn ông này năm xưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!