Chương 23: Môi hồng răng trắng

Editor: Sel

Khi tiếng đóng cửa xe nặng nề của Mạnh Đông Dương vang lên, Đường Doanh cảm thấy như có sợi dây thừng leo từ lòng bàn chân lên đầu gối, rồi trói chặt cổ tay phải của cô, khiến cô không thể mở cửa bước xuống.

Bóng dáng người đàn ông vội vã lướt qua đầu xe, khi anh ngồi vào ghế lái, cô ngửi thấy mùi nước hoa cô tặng. Cô đã cẩn thận tìm hiểu và biết phân biệt các tông hương trái cây và hương gỗ. Chai cô tặng anh có hương cam bergamot, chanh, gỗ tuyết tùng và xạ hương.

Suy nghĩ của cô đứt quãng, những mảnh ghép lộn xộn nhảy múa trong đầu. Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại càng muốn nghe anh mở lời trước. Do dự một lát, cô nghiêng đầu nhìn anh.

Ánh mắt Mạnh Đông Dương dừng lại trên gương chiếu hậu, trong đó mang theo ý vị dò xét nhàn nhạt, đuôi mắt hơi nhếch lên, một biểu cảm quen thuộc của anh.

Nếu chỉ là một cơn mưa phùn, thì chưa đủ làm ướt khung cửa sổ giấy.

Đường Doanh tuy là người bị động, nhưng lại rất biết tùy cơ ứng biến. Thấy Mạnh Đông Dương mãi không lên tiếng, cô đành mở lời trước: "Ở quê em là thế đấy ạ, họ hàng qua lại thân thiết lắm, tụ tập là thích buôn chuyện nhà cửa, rồi làm mối cho đám thanh niên đến tuổi cập kê. Em quen với kiểu sống này rồi."

Cô là một người rất đỗi bình thường, không có quá nhiều tham vọng với cuộc đời. Cô nghĩ mình sẽ mãi sống cuộc đời bình thường như vậy.

"Thì sao?" Mạnh Đông Dương quay đầu nhìn thẳng vào mắt Đường Doanh, ánh mắt hạ xuống, dừng lại trên đôi môi hồng nhuận của cô.

Khuôn mặt mộc mạc sạch sẽ, trông vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng, nhưng những lời nói thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn ấy vào những thời điểm quan trọng lại chẳng hề yếu đuối chút nào.

Thực ra cô có cái miệng rất khéo, và một trái tim bọc đường. Lớp vỏ đường ấy rất cứng, nếu không gặp hơi ấm hay sức nóng, thì chẳng khác nào lớp băng mỏng.

Anh mong đợi cô chủ động tiến lại gần mình, để lớp băng tan chảy thành dòng nước ngọt ngào.

Đường Doanh cảm thấy Mạnh Đông Dương hơi dồn ép người khác, dù anh mới chỉ thốt ra hai từ.

Cô không dám nhìn thẳng vào anh, cúi đầu nhìn những ngón tay đan vào nhau của mình, tiếp tục nói: "Quen biết những người bạn như các anh em vui lắm. Em không phải người dễ dàng thoát khỏi một mối tình, điều này chắc anh hiểu. Em muốn làm bạn với anh, cũng vì thấy anh là người trọng tình cảm, chúng ta có điểm giống nhau."

"Vẫn chưa quên được gã bạn trai cũ tồi tệ kia à?" Mạnh Đông Dương nhìn ngón tay cô cứ xoắn lấy vạt khăn quàng cổ, giống hệt con mèo con đang giận dỗi với cuộn len.

Đường Doanh nhíu mày: "Anh có nghe em nói gì không đấy?" Cô cảm thấy anh đang bỏ qua trọng tâm.

Mạnh Đông Dương gỡ vạt khăn ra khỏi tay cô, nói: "Anh nghe rất kỹ từng câu từng chữ. Nhưng nếu em giảng bài cho học sinh mà cũng diễn đạt mập mờ thế này, thì anh thực sự lo ngại cho kết quả học tập của chúng đấy."

"Em..." Đường Doanh giật lại khăn quàng, tức giận quất nhẹ vào mu bàn tay anh.

Mạnh Đông Dương cười khẽ, bảo cô tháo khăn ra.

"Kệ em." Đường Doanh bực bội.

Mạnh Đông Dương ngồi thẳng dậy, hỏi cô: "Kế hoạch cuộc đời của em là gì, ngoài công việc ổn định, điều em coi trọng nhất chắc không phải là hôn nhân chứ? Nghe theo lời khuyên của mấy bà cô, ông chú họ hàng, tìm một chàng trai môn đăng hộ đối, nhân phẩm tốt, rồi sống cuộc đời như anh chị cả của em..."

"Đó là việc của em. Sống theo khuôn khổ thì có gì không tốt? Những người bình thường như bọn em chỉ khi sống cuộc đời mình có thể kiểm soát được mới thấy an tâm." Đường Doanh vội vàng phản bác, tâm lý muốn chống đối rất rõ ràng. Nhưng thực ra cô đã sớm chẳng còn kỳ vọng gì vào hôn nhân nữa rồi.

Về tương lai, cô thiên về hướng cứ thế mà bước đi thật vững chắc, chăm sóc tốt cho bố mẹ, cho chị gái, và trong khả năng của mình, sống một cuộc đời bình an là đủ.

Mạnh Đông Dương thấy cô nói càng lúc càng nhanh, không nhịn được liếc nhìn đôi tai đang giấu trong lớp khăn của cô, mỗi khi căng thẳng tai cô lại đổi màu, thật thú vị.

Anh hỏi: "Ý em là em không bài xích việc phát triển tình cảm với người đàn ông em gặp hôm nay, đúng không?"

Đường Doanh chưa từng nghĩ đến vấn đề này, chọn cách im lặng. Cô cũng không nhất thiết phải trả lời nghiêm túc từng câu hỏi của anh.

Mạnh Đông Dương không quan tâm việc cô có ngầm thừa nhận hay không, khởi động xe rồi nói: "Thắt dây an toàn vào."

Đường Doanh thẳng lưng: "Em không đi đâu hết, em muốn về nhà."

"Nói rõ ràng rồi hẵng về." Mạnh Đông Dương tắt máy, tháo dây an toàn của mình ra, vừa nhoài người về phía cô thì cô đã cảnh giác nép sát vào cửa sổ.

Anh cười khẽ: "Sợ anh à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!