Editor: Sel
Đôi tai Đường Doanh cực kỳ nhạy cảm, cô lập tức ném cho Mạnh Đông Dương ánh mắt cảnh giác.
Ngón tay anh chỉ dừng trên d** tai cô chưa đầy nửa giây, nhưng lại thả vào tim cô một chú thỏ chạy với tốc độ 100 dặm/giờ.
Cô phải tỏ thái độ ngay, quan hệ giữa họ không phải kiểu có thể làm những hành động thân mật thế này. Cô nghiêm túc nói với Mạnh Đông Dương: "Anh có thể đừng coi em là Kaka được không?"
Mạnh Đông Dương thấy câu này rất hay, nhưng ý tứ lại sai, anh cười: "Kaka sẽ chủ động đưa đầu ra cho anh véo tai nó cơ."
Sắc mặt Đường Doanh lập tức thay đổi, ánh mắt sắc lẹm.
Mạnh Đông Dương tránh ánh mắt sắc bén của cô, móc trong túi ra một viên kẹo đặt lên đùi cô: "Được rồi, anh sai rồi, lần sau anh sẽ xin phép trước."
Tim Đường Doanh thon thót, muốn tranh luận với anh, muốn nói rõ về quy tắc "tình bạn". Ý nghĩ rất mãnh liệt, nhưng lại sợ mình vụng miệng, nói ra sẽ khiến không khí trở nên ngượng ngập, dù sao anh cũng chưa nói rõ điều gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là tiếp tục giả ngốc thì hơn. Mặc kệ anh nghĩ gì, định làm gì, cô cứ giữ vững nhịp điệu của mình là được.
Tiếng mở cửa phòng khách sạn vang lên, Kaka thấy Mạnh Đông Dương đi cùng Đường Doanh vào, miệng nó cong lên như cười, đi về phía cô.
Đường Doanh ngồi xổm xuống áp má vào mặt Kaka: "Chúc mừng năm mới, xem ảnh hôm trước chị chụp cho em không?"
Cô lấy từ trong túi ra ba tấm ảnh đã in, hai tấm nhỏ có thể để trong ví hoặc ốp điện thoại, một tấm lớn hơn đã được lồng khung. Sau khi cho Kaka xem, cô đưa cả ba tấm cho Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương hỏi: "Sao không có ảnh chụp chung của hai người?"
"Em giữ lại rồi."
"Không cho anh một tấm à? File gốc cũng không gửi cho anh."
"Anh lấy ảnh em làm gì." Đường Doanh tự nhiên ngồi xuống thảm, ôm lấy một chiếc gối ôm: "Hôm đó anh không chịu chụp ảnh, em cũng đâu có ảnh của anh."
Mạnh Đông Dương nhướng mày: "Em muốn thì anh gửi cho."
Đường Doanh lập tức từ chối: "Khỏi cần."
Đường Doanh đến để chơi với Kaka, ngồi một lúc cô định dắt nó ra ngoài đi dạo.
Chuẩn bị đứng dậy thì thấy Mạnh Đông Dương đang nghe điện thoại, cô ra hiệu với anh rồi dắt Kaka ra ngoài một mình. Cô nghĩ Mạnh Đông Dương không cần thiết lúc nào cũng phải đi cùng họ.
Tết trời ấm dần, nắng chiều muộn dịu nhẹ dễ chịu. Kaka đi rất chậm, Đường Doanh vừa đi vừa thủ thỉ trò chuyện với nó.
Cô cảm thấy chú chó thông minh này có thể hiểu hết mọi chuyện.
Giám đốc chuyên nghiệp do Mạnh Vân Khâm cử đến gọi điện chúc Tết Mạnh Đông Dương, tiện thể bàn vài câu về tiến độ công việc sau Tết.
Mạnh Đông Dương vừa nhận được báo cáo điều tra lý lịch của người này, nghe đối phương thao thao bất tuyệt, mắt anh dán vào màn hình máy tính, trên đó hiển thị người này từng dính líu đến một vụ án tham ô công quỹ mười năm trước.
Lâm Kiều Y giúp anh điều tra rất kỹ, đặc biệt chú thích điểm này.
Mạnh Đông Dương cười hỏi: "Tửu lượng của anh thế nào? Hôm nào rảnh làm vài ly nhé."
Đối phương nghe đồn Mạnh Đông Dương mấy năm nay chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, đầu tư nhà hàng quán xá cũng chẳng thấy lời lãi gì, nên không đặt nhiều kỳ vọng vào anh. Xã giao vài câu ngoài lề công việc rồi kết thúc cuộc gọi.
Mạnh Đông Dương đi ra cửa sổ, nhìn thấy Đường Doanh và Kaka đang ngồi trên ghế dài ở quảng trường dưới lầu.
Kaka nằm sấp, nhìn chằm chằm vào đài phun nước giữa quảng trường, Đường Doanh một tay đặt lên lưng nó, tay kia cầm điện thoại định chụp ảnh.
Chắc là chụp được tấm ưng ý, cô nhanh chóng cất điện thoại vào túi, cùng Kaka ngắm cảnh trước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!