Editor: Sel
Chiều 29 Tết, Bành Văn Quân đưa Tịch Tịch về Nghê Thành. Ngày 30 Tết, trong nhà chỉ còn lại Đường Doanh và Bành Phương.
Bành Phương và Đường Chính Quang đã ly hôn từ năm Đường Doanh học lớp 11, nhưng sau đó Đường Chính Quang không dọn đi, vẫn ăn ở tại nhà, năm nào cũng đón Tết cùng hai mẹ con. Mãi đến năm nay, Đường Chính Quang tái hôn, đây là lần đầu tiên ông không đón giao thừa cùng họ.
Đường Doanh bảo Bành Phương nghỉ ngơi, để cô tự tay chuẩn bị bữa cơm tất niên. Chỉ có hai người nên ăn uống đơn giản là được.
Bành Phương chê con gái nấu ăn dở, ban đầu còn đứng bên cạnh chỉ đạo, sau đó thì đuổi thẳng cô ra khỏi bếp, tự mình cầm muôi.
Đường Doanh đang thắc mắc không biết ai lại đến nhà vào giờ này thì tiếng gõ cửa vang lên. Cửa mở, bên ngoài là mẹ con Cốc Thụy An.
Mẹ Cốc mang theo rất nhiều quà Tết, có cả những hộp quà sang trọng mua ở siêu thị lẫn thịt viên, đồ muối bà tự làm. Đồ đạc phần lớn do Cốc Thụy An xách.
Sắc mặt hai mẹ con hoàn toàn trái ngược. Mẹ Cốc ngoài mặt niềm nở nhưng trong lòng chột dạ, còn Cốc Thụy An mím môi cau mày, không rõ là đang lúng túng hay hối hận.
Ánh mắt Đường Doanh lướt nhẹ qua khuôn mặt người đàn ông này, trong lòng tuy chưa thể dửng dưng hoàn toàn nhưng so với lúc mới xảy ra chuyện, cảm giác đau đớn đã vơi đi nhiều.
Cô đứng chặn ở cửa, định đuổi hai người về.
Mẹ Cốc thân thiết nắm lấy tay Đường Doanh: "Nếu không phải chú nhà phải mổ thì bác đã đến xin lỗi cháu từ lâu rồi."
Giờ này còn chạy được đến đây, chứng tỏ bệnh nhân hồi phục tốt. Đường Doanh im lặng rút tay về, lạnh nhạt nói: "Bác nói quá lời rồi. Hai nhà chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa, bác mang đồ về đi ạ."
"Tiểu Đường, bác biết cháu còn giận..." Mẹ Cốc nghiêng người đẩy Cốc Thụy An lên trước: "Con nói gì đi chứ!"
Cốc Thụy An vẻ mặt ủ rũ, nhìn cứ như thể người bị tổn thương là anh ta chứ không phải Đường Doanh.
Trước khi đến đây, mẹ Cốc lại dùng chiêu vừa đấm vừa xoa, dọa nếu anh ta không theo đuổi lại được Đường Doanh thì sau Tết tiền đền bù giải tỏa anh ta đừng hòng được chia một xu.
Anh ta biết bố mẹ không hẳn là tiếc nuối cô con dâu Đường Doanh, mà là sống chết không chịu chấp nhận Mai Hinh bước chân vào cửa. Mẹ anh ta lo xa quá rồi, Mai Hinh căn bản không có ý định đó.
Người phụ nữ tuyệt tình đó sau đêm say rượu trêu chọc anh ta xong thì biến mất tăm, điện thoại, WeChat đều chặn anh ta, nhân viên cửa hàng cũng kín như bưng về hành tung của cô ta.
Anh ta cảm thấy mình như con chó bị cô ta gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi, lại giống như gã hề tham bát bỏ mâm.
Anh trai hỏi anh ta rốt cuộc thích Mai Hinh ở điểm gì, là nhất thời bốc đồng ham của lạ hay là tâm lý phản nghịch đối với Đường Doanh và cuộc hôn nhân sắp tới?
Chính bản thân anh ta cũng không rõ.
Có lẽ anh ta đã đánh giá sai về Mai Hinh, anh ta phóng đại sự bí ẩn của cô ta mà bỏ qua bản chất con người cô ta, nhưng anh ta phải thừa nhận rằng, anh ta mê mẩn ngoại hình và cơ thể của Mai Hinh, vài lần tiếp xúc thân mật ít ỏi đã mang lại cho anh ta trải nghiệm hoàn toàn mới lạ. Đó là thứ anh ta chưa từng có được ở Đường Doanh.
Vậy trong lòng anh ta còn có Đường Doanh không? Anh ta thực sự hoàn toàn không còn yêu Đường Doanh nữa sao?
Khi bị Mai Hinh dội gáo nước lạnh dập tắt lửa tình, đầu óc trở lại trạng thái bình thường, anh ta tự vấn lương tâm, câu nói "Anh không yêu em nữa" gần như chỉ là lời nói mê sảng.
Đặc biệt là lúc này nhìn thấy cô, nghe thấy giọng nói của cô, khuôn mặt cô và bao nhiêu hình ảnh tươi đẹp trong quá khứ chồng chéo lên nhau, anh ta không kìm được nhớ lại họ của ngày xưa và chính mình của ngày xưa, như có lưỡi dao vô hình rạch nát trái tim phủ bụi, rồi cứa thêm từng nhát máu chảy đầm đìa.
Anh ta vẫn còn tình cảm rất sâu đậm với Đường Doanh.
Nhưng anh ta biết mình đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ, anh ta không còn tư cách để cầu xin Đường Doanh tha thứ nữa.
Đường Doanh lùi lại một bước, Cốc Thụy An tuy bị mẹ đẩy lên trước nhưng vẫn giữ khoảng cách với cô.
Lúc này Bành Phương cầm con dao phay từ trong bếp đi ra.
Trước khi Bành Phương kịp lên tiếng, mẹ Cốc đã vội vàng che chắn cho Cốc Thụy An, rồi liến thoắng: "Bà thông gia, bà bớt giận đã, trong lòng chúng ta đều mong muốn điều tốt đẹp cho hai đứa trẻ đúng không? Chúng nó bên nhau bao nhiêu năm nay, thực sự không dễ dàng gì..."
"Cút!" Bành Phương đóng sầm cửa lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!