Editor: Sel
Kaka ngửi thấy mùi sữa thơm, lững thững đi đến bên cạnh Đường Doanh.
Đường Doanh hỏi Mạnh Đông Dương: "Nó có được uống sữa không anh?"
Mạnh Đông Dương đang làm sinh tố cho Kaka. Anh đứng trước quầy bar, tay áo xắn cao, trước mặt là đầy đủ dụng cụ, thao tác rất thành thục. Cả người anh toát lên vẻ ấm áp của một người đàn ông gia đình.
Anh giơ cái bát thủy tinh nông đựng sinh tố lên, nói với Đường Doanh: "Nó ăn cái này."
Mạnh Đông Dương bưng bát sinh tố táo cà rốt đến, Đường Doanh xoa đầu Kaka, bảo: "Ăn nhanh đi."
Kaka l**m láp vài cái lấy lệ rồi nằm sấp xuống thảm, quay đầu đi chỗ khác.
Mạnh Đông Dương vỗ nhẹ vào lưng nó, nhẹ nhàng dỗ dành: "Ăn thêm một miếng nữa đi mà?"
Kaka khẽ động đậy tai, phát ra tiếng rên ư ử rất nhỏ.
"Nó không thích ăn món này à anh?" Đường Doanh hỏi.
Mạnh Đông Dương mím môi: "Càng ngày nó càng biếng ăn."
Đường Doanh thấy buồn buồn, nhích lại gần Kaka, quỳ xuống để nó gối đầu lên đùi mình.
"Thoải mái không mày?" Cô gãi nhẹ đỉnh đầu Kaka.
Kaka rên lên một tiếng, dụi nhẹ vào mu bàn tay Đường Doanh.
"Nó ở với anh suốt bao năm nay à?"
Mạnh Đông Dương gật đầu: "Lúc anh nhận nuôi, nó mới được ba tháng tuổi, đến giờ là mười bốn năm rồi."
"Lâu thật đấy."
"Ừ, nó cùng giống với con chó hồi nhỏ anh nuôi, thậm chí còn có quan hệ huyết thống nữa. Con chó đó tên Karen, là quà sinh nhật ông ngoại tặng anh năm bảy tuổi."
Hồi đó ông ngoại bảo anh: "Dương Dương, bảy tuổi rồi, đi học lớp một rồi, phải biết làm một người đàn ông có trách nhiệm nhé."
Học cách chăm sóc một chú chó nhỏ, yêu thương, chăm bẵm, bầu bạn với nó, đó là bài học đầu tiên về "tình yêu" mà Mạnh Đông Dương được dạy trong đời.
Mấy năm đó, trừ lúc đi học, Mạnh Đông Dương và Karen như hình với bóng. Karen cùng anh học bài, ăn cơm, vui đùa, cùng anh trải qua vô số đêm bố mẹ bận việc vắng nhà.
Trước sinh nhật mười tuổi, ông ngoại đột ngột qua đời, anh khóc sưng cả mắt. Để an ủi anh, đúng ngày sinh nhật, mẹ đã tự tay làm một chiếc bánh ga tô sô cô la, cắm nến, hát chúc mừng sinh nhật, cùng anh cầu nguyện cho ông ngoại trên thiên đường.
Đó là lần đầu tiên anh được tổ chức sinh nhật.
Bố anh không những không thích anh tổ chức sinh nhật, mà còn cấm anh ăn đồ ngọt. Về nhà phát hiện anh phá lệ, ngoài mặt ông không tỏ vẻ tức giận, nhưng ngay tối hôm đó đã lén đem Karen đi, coi như một hình phạt dành cho anh.
Mạnh Đông Dương nói với Đường Doanh: "Lúc đó anh cứ tưởng cả đời này mình sẽ không nuôi chó nữa, cũng sẽ chẳng bao giờ thích con chó nào khác."
Gặp được Kaka là một sự tình cờ.
Tại nhà một học trò cũ của ông ngoại, chú cún con này cùng anh chị em của nó trốn thoát khỏi chuồng chó ngoài sân. Vì ham ăn, nó nhảy tót vào lòng Mạnh Đông Dương.
Tuy cùng giống, lại có chút họ hàng với Karen, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, Mạnh Đông Dương đã thấy chú cún này chẳng giống Karen chút nào. Không giống nhưng lại khiến anh muốn gần gũi một cách lạ kỳ.
Sắp đi Mỹ rồi, anh bỗng muốn có một người bạn đồng hành. Sắp đến tuổi trưởng thành, anh cũng ngầm hạ quyết tâm phản kháng lại quyền uy của bố.
Cứ thế, được sự đồng ý của học trò ông ngoại, anh mang chú cún về nuôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!