Chương 2: Cô giáo Đường

Editor: Sel

Tòa nhà cũ nhà Đường Doanh là khu tập thể do cơ quan cũ của bố cô xây dựng theo hình thức góp vốn, khi đó thuộc khu vực trung tâm của địa phương. Sau này, xung quanh mọc lên các chợ đầu mối và chợ nông sản lớn, thành phố lại phát triển về hướng Đông, khiến nơi này trở thành khu phố cũ khó giải tỏa.

May mắn là nó nằm trong khu vực có cả trường tiểu học và trung học chất lượng tốt, nên vẫn có giá trị. Trước đây mẹ Đường Doanh từng có ý định đổi nhà mới, nhưng bố cô nhìn xa trông rộng, bảo rằng dù có cho thuê cũng không được bán, căn nhà này sau này để dành cho con của Đường Doanh đi học.

Đường Doanh bảo Mạnh Đông Dương đậu xe ngoài đường lớn, hai người đi bộ qua con hẻm nhỏ. Trong hẻm có đủ loại cửa hàng: tiệm may, tiệm in ấn, tiệm ảnh, còn có cả một tiệm thú cưng, khi đi ngang qua nồng nặc mùi chất tẩy rửa và thuốc sát trùng.

"Có nặng không ạ?" Đường Doanh liếc nhìn "người khuân vác" bên cạnh, cảm thấy hơi ngại.

"Cũng bình thường." Mạnh Đông Dương thấy cô ngập ngừng định đưa tay ra đỡ rồi lại rụt về, bèn hỏi: "Sắp đến chưa?"

Đường Doanh tưởng anh mệt, lại đưa tay ra định tự mình xách chăn, nhưng người đàn ông đã đổi gói đồ sang tay kia, làm cô hụt hẫng.

Cô lộ vẻ ngượng ngùng, nói sắp đến rồi.

Mạnh Đông Dương nhìn đôi tai đỏ ửng của Đường Doanh, cô gái này thật tinh tế. Anh theo cô đi qua một cánh cổng sắt nhỏ, trên cột đá bên ngoài có gắn tấm biển sắt màu xanh ghi "Khu tập thể phía Tây Cục Quản lý Đất đai", bên trong là những tòa nhà cũ màu xám đậm chất thập niên 90.

Đường Doanh dừng lại trước cửa tòa nhà đầu tiên: "Anh đợi em ở đây một lát, em lên lấy đồ xuống cho anh."

"Để anh xách lên cho." Mạnh Đông Dương tất nhiên không nỡ để một cô gái nhỏ xách đồ nặng ì ạch leo cầu thang, nói xong anh bước thẳng vào trong.

"Ở tầng năm lận đó." Đường Doanh vội vàng đuổi theo.

"Không sao."

Đường Doanh vòng lên trước dẫn đường, hỏi: "Anh ba mươi hai tuổi rồi ạ?"

Mạnh Đông Dương không hiểu ý cô khi đột nhiên hỏi tuổi, cười một mình: "Tuổi mụ là ba mươi hai."

Bỗng nhiên từ trên lầu truyền đến tiếng "rầm", như có thứ gì đó bị ném ra ngoài cửa. Ngay sau đó Đường Doanh nghe thấy tiếng bố cô, Đường Chính Quang, chửi ầm lên: "Đồ đàn bà chanh chua lãng phí thức ăn, chết xuống địa ngục cho xem!"

Mặt Đường Doanh cứng đờ, dừng bước trên cầu thang. Cô định quay lại đỡ lấy chiếc chăn bông trên tay Mạnh Đông Dương thì lại nghe thấy mẹ cô, Bành Phương, gào lên: "Ba mẹ con tôi không cần ông đến đây giả nhân giả nghĩa, cầm đống đồ thừa của ông mà cút đi!"

Mùi sườn và thịt bò bị Bành Phương ném ra ngoài cửa tỏa ra mùi vị quen thuộc của căng tin cơ quan đấu thầu. Mặt Đường Doanh đỏ bừng, giật lấy chiếc chăn bông, nói với Mạnh Đông Dương: "Để anh chê cười rồi, anh xuống dưới đợi em một lát được không?"

"Đường Doanh, Đường Doanh, mau mở cửa cho bố!" Đường Chính Quang đập cửa ầm ầm.

Đường Doanh ôm chăn chạy nhanh lên tầng năm, vừa chạy vừa hét: "Bố, bố bớt lời đi được không!"

Bành Phương và Đường Chính Quang là cặp đôi oan gia ly hôn nhưng không ly thân. Bành Phương sinh con gái lớn Bành Văn Quân năm 20 tuổi, năm 23 tuổi dẫn theo Bành Văn Quân tái hôn với Đường Chính Quang lúc đó chưa vợ, ba năm sau sinh con gái út Đường Doanh.

Cặp đôi oan gia này cãi nhau hơn nửa đời người, hai cô con gái trong nhà chịu đủ khổ sở. Chín năm trước Bành Văn Quân lấy chồng xa thoát khỏi bể khổ, chỉ còn lại mình Đường Doanh tiếp tục gánh chịu hậu quả gia đình.

Gần đây Bành Phương rất có ý kiến với lão Đường, nguyên nhân là lão Đường đột nhiên có bạn gái. Đây là người phụ nữ đầu tiên lão Đường qua lại sau khi ly hôn với bà. Có người mới, trạng thái ly hôn không ly thân của lão Đường bỗng chốc bị phá vỡ.

Đường Chính Quang thấy con gái liền vội vàng ca thán: "Mẹ mày có phải bị thần kinh không, bố nghĩ hôm nay chị mày với anh rể về, đặc biệt đặt món ở căng tin, có lòng tốt mang sang..."

"Ai thèm ăn cơm nhân viên của các người. Ly hôn bao nhiêu năm rồi, mạnh ai nấy sống không được à?"

Đường Chính Quang chỉ vào mặt Đường Doanh: "Cái con ranh này, căn nhà này năm xưa ai mua? Ly hôn rồi thì tao không phải là bố mày nữa à? Tao nói cho mày biết, mẹ mày rời tao ra thì chẳng là cái thá gì cả!"

Những lời này Đường Doanh nghe từ nhỏ đến lớn mòn cả tai, thực sự đã chai sạn cảm xúc. Cô mở cửa, ném chăn vào trong, chặn lão Đường ở ngoài cửa: "Ông là bố tôi, nhưng mẹ tôi từ lâu đã không còn là vợ ông nữa rồi."

Mạnh Đông Dương vốn tưởng Đường Doanh cũng giống như Đường Trăn, đều là sản phẩm của gia đình êm ấm, nên toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết. Chứng kiến cảnh này, một số nhận định sơ sài của anh về cô đã bị đảo lộn.

Đường Chính Quang vừa đi xuống lầu vừa chửi đổng, gặp Mạnh Đông Dương đứng ở hành lang, thấy anh tướng mạo đường hoàng, không khỏi nhìn thêm vài lần, lại cảm thấy quen quen như đã gặp ở đâu rồi.

Mạnh Đông Dương gật đầu chào Đường Chính Quang, thấy ông mò mẫm trong túi quần lôi ra một vỏ bao thuốc lá rỗng, bèn lấy thuốc trong túi áo khoác mình mời ông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!