Chương 19: Sữa nóng

Editor: Sel

Từ trong tiệm ảnh bước ra một cặp đôi trẻ vừa chụp ảnh đăng ký kết hôn. Cô gái nhìn Tịch Tịch, rồi lại nhìn Đường Doanh và Mạnh Đông Dương đứng phía sau, thì thầm với vị hôn phu: "Con gái nhà này đáng yêu ghê."

Hai người nắm tay nhau đi xa dần, to nhỏ bàn tán về cuộc sống hạnh phúc của gia đình ba người.

Thấy Đường Doanh im lặng, Tịch Tịch kiễng chân, che miệng thì thầm hỏi: "Dì út ơi, chú này là ai thế ạ?"

Đường Doanh đứng nghiêng người về phía Mạnh Đông Dương, đặt tay lên vai Tịch Tịch, nói nhỏ: "Con gọi là chú đi."

Tịch Tịch ngoan ngoãn chào ngay: "Cháu chào chú ạ."

"Chào cháu." Mạnh Đông Dương mỉm cười với Tịch Tịch, ánh mắt lại hướng về phía Đường Doanh, trêu chọc: "Cuối cùng thì vai vế của chúng ta cũng ngang hàng rồi."

Tịch Tịch bảy tuổi đã hiểu chuyện lắm rồi, có con bé ở đây, Đường Doanh không tiện nói chuyện nghiêm túc với Mạnh Đông Dương. Cô dắt tay Tịch Tịch đi tiếp, bước chân chậm rãi, Mạnh Đông Dương cũng rất ý tứ đi bên cạnh hai dì cháu.

Tịch Tịch hỏi Đường Doanh: "Chú ấy có về nhà mình không hả dì?"

"Không đâu. Dì đưa con xuống dưới nhà, con tự lên trước nhé? Dì có mấy lời muốn nói với chú này." Nói xong, Đường Doanh quay sang Mạnh Đông Dương: "Anh đợi em ở đây nhé."

Mạnh Đông Dương dừng lại, thấy Tịch Tịch vừa đi vừa ngoái đầu nhìn mình đầy tò mò, bèn vẫy tay chào cô bé.

Tịch Tịch cũng vẫy tay tạm biệt Mạnh Đông Dương, rồi ghé tai thì thầm to nhỏ với dì út.

Trước cửa quán cơm nhỏ cuối ngõ khói trắng bay nghi ngút, hai dì cháu dừng lại. Đường Doanh mua cho Tịch Tịch một chiếc bánh gạo hấp, đưa con bé đến cổng sắt, dặn dò: "Lên nhà đi con, lên đến tầng năm nhớ gọi với xuống cho dì biết nhé."

"Vâng ạ!" Cô bé chạy biến đi như một làn khói.

Đường Doanh quay lại tìm Mạnh Đông Dương, thấy anh đã đi bộ đến cuối ngõ, đang đứng bên kia đường nhìn cô.

Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa, đúng vào giờ cơm tối. Khi Đường Doanh đi đến nơi, Mạnh Đông Dương hỏi: "Vừa nãy em mua gì thế?"

"Bánh gạo hấp hoa mộc." Đường Doanh ngửi thấy mùi bánh thơm ngọt, khách sáo hỏi: "Anh có ăn không?"

"Được."

"..." Đường Doanh thề là cô chỉ hỏi xã giao thôi, không nghĩ người như anh lại chịu đứng ăn vặt lề đường.

Cô nhìn Mạnh Đông Dương: "Vậy để em đi mua cho anh."

Ông chủ vừa hấp xong một xửng bánh đường nâu, mùi còn thơm ngọt hơn cả bánh hoa mộc.

Đường Doanh mua mỗi vị một cái, đưa cho Mạnh Đông Dương, thuận miệng nói: "Tốt nhất là ăn lúc còn nóng, không ăn thì bỏ túi áo sưởi tay cũng được."

Mạnh Đông Dương liền mở một góc túi giấy, cúi đầu cắn một miếng bánh vị đường nâu.

"Có ngọt quá không anh?" Đường Doanh hỏi.

Mạnh Đông Dương lắc đầu: "Anh thích đồ ngọt mà, ngon lắm, cảm ơn em."

Đường Doanh nhìn anh chậm rãi thưởng thức, đút tay vào túi áo, ánh mắt lơ đãng nhìn những tờ quảng cáo dán trên cột điện.

Cô hỏi: "Anh đến tìm em có việc gì không?"

Mạnh Đông Dương ăn hết một phần ba chiếc bánh thì dừng lại, gấp miệng túi giấy, cất bánh vào túi áo khoác. Nhìn theo ánh mắt Đường Doanh, anh thấy những tờ quảng cáo lòe loẹt, nội dung không phải là dịch vụ mở khóa thì là quảng cáo phòng khám nam khoa.

Anh thu lại ánh nhìn, nhìn thẳng vào mặt cô: "Em không trả lời tin nhắn của anh, anh không thể cứ thế cho qua được."

"Dạo này em bận lắm, em phải dạy thêm cho học sinh." Đường Doanh không hiểu "cho qua" là ý gì, lại hỏi: "Cuối năm rồi anh không bận à? Anh không về Nghê Thành sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!