Chương 16: Chim sợ cành cong

Editor: Sel

Khi Đường Doanh về đến nhà thì Bành Phương đã ngủ. Trên bàn trà phòng khách đặt một tấm thẻ ngân hàng, trong đó là số tiền trả trước mua nhà đã gom đủ. Khoản vay sắp được duyệt, Bành Phương tự bỏ thêm tám vạn tệ, bảo Đường Doanh không cần vay Tô Dương Dương nữa.

Sáng hôm sau, thấy Bành Phương vừa nấu ăn vừa đỡ lưng, Đường Doanh dìu bà về phòng, mát

-xa lưng cho bà. Bộ pháp này Đường Doanh học được từ một thầy thuốc Đông y quen biết. Bành Phương mắc bệnh đau lưng nhiều năm nay, thỉnh thoảng lại tái phát, mỗi lần đau dữ dội đều có Đường Doanh ở bên chăm sóc.

Bành Phương bảo, tuy mua được nhà rồi, nhưng đến mùa thu nhận nhà, tiền sửa sang, mua sắm nội thất lại tốn thêm một khoản. Năm nay bà định không làm lạp xưởng nữa, nhưng nghĩ lại vẫn nên làm một mẻ, kiếm thêm được đồng nào hay đồng ấy.

Đường Doanh không muốn mẹ vất vả, bảo nhà trường không cấm giáo viên làm thêm, cô sẽ nhận dạy kèm vài học sinh trong kỳ nghỉ đông để kiếm thêm thu nhập.

Bành Phương hỏi: "Thế con không đi Nghê Thành nữa à? Chị con còn đang đợi con sang giúp đón hai đứa nhỏ về ăn Tết."

Đường Doanh bảo nếu chỉ đi đón cháu thì cô có thể tranh thủ chạy đi một chuyến, chứ đi chơi thì cô không có tâm trạng.

Bành Phương lẩm bẩm: "Thực ra chia tay thế này cũng tốt, buồn một thời gian là qua. Chứ lấy nhau về thật, có khi còn khổ hơn."

Đường Doanh im lặng.

"Nghĩ thoáng ra con ạ, ít nhất Cốc Thụy An cũng không làm gì quá đáng với con. Nỗi khổ này mẹ từng nếm trải rồi, năm xưa bố con bé Quân còn dẫn cả người ta về nhà..." Bành Phương ngồi dậy, nhìn vào mắt con gái: "Mẹ biết con không nỡ, không cam tâm, nhưng chuyện tình cảm còn phải xem duyên phận nữa. Con phải biết nghĩ cho mình nhiều hơn, đời người ngắn ngủi, thời gian phải dành cho người xứng đáng."

"Con biết rồi." Đường Doanh quay mặt đi lau nước mắt: "Mẹ nằm xuống đi, con chưa ấn xong đâu."

Chiều họp xong, Đường Doanh đến gặp hiệu phó để xác nhận lại chuyện làm thêm ngoài giờ, hiệu phó cười cô thật thà, thái độ mắt nhắm mắt mở cho qua. Cô yên tâm, nói chuyện với mấy người hàng xóm gần nhà, chốt lịch bắt đầu dạy kèm cho bọn trẻ vào cuối tuần này.

Thu dọn đồ đạc xong bước ra cổng trường, trời đã hửng nắng. Bầu trời xanh ngắt, tuyết tan, không khí như được thay mới, trong trẻo và sạch sẽ.

Cô nở một nụ cười gượng gạo, chào tạm biệt đồng nghiệp, chúc mọi người ăn Tết vui vẻ sớm. Thời gian trôi nhanh thật, nhoáng cái lại hết một năm.

Trên đường về nhà, cô nhắn tin cho chị gái, bảo chị đừng lo lắng cho mình nữa. Cô định ngày mai sẽ đi Nghê Thành đón cháu trai cháu gái.

Bành Phương hứa với Đường Doanh sẽ nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng khi Đường Doanh về đến nhà, bà đã lấy thịt từ xưởng thịt của họ hàng về, đang ngồi ngoài ban công xử lý vỏ xúc xích.

Đường Doanh bất lực, đành ra giúp mẹ một tay. Tay vừa dính nước thì có tiếng gõ cửa, cô lau tay chạy ra mở, cửa vừa mở, mắt cô lập tức đỏ hoe.

Dưới mắt Cốc Thụy An là quầng thâm nhạt, ánh mắt mệt mỏi và phức tạp. Anh ta là người phạm lỗi, nhưng cũng vì thái độ trở mặt của Mai Hinh mà ăn không ngon ngủ không yên.

Khoảnh khắc nhìn thấy Đường Doanh, nỗi lo lắng của anh ta rơi vào đôi mắt ngấn lệ của cô, sự áy náy và xót xa dâng trào trong lòng, anh ta vô thức đưa tay ra, muốn ôm lấy khuôn mặt buồn bã của cô.

Đường Doanh lùi lại một bước, nghiêng người tránh né, không có ý định mời anh ta vào nhà. Cô cố nén nước mắt, hỏi anh ta: "Anh đến đây làm gì?"

Là Mai Hinh bảo Cốc Thụy An đến.

Tối qua, Mai Hinh vô cùng hối lỗi nói với Cốc Thụy An rằng nghe nói tình trạng của Đường Doanh rất tệ, cô ấy tự trách mình đến mức cảm thấy mình đáng xuống địa ngục. Cô ấy cầu xin Cốc Thụy An, dù có kết thúc cũng hãy kết thúc trong êm đẹp, bảo anh ta hãy nói chuyện tử tế với Đường Doanh một lần nữa.

Hiếm khi cô ấy nói nhiều với Cốc Thụy An như vậy. Cô ấy là người khéo ăn nói, sự "êm đẹp" mà cô ấy ám chỉ bao gồm cả việc bảo Cốc Thụy An tạm thời xoa dịu mối quan hệ với Đường Doanh.

Cô ấy còn nói với Cốc Thụy An rằng Mạnh Đông Dương có vẻ rất hứng thú với Đường Doanh, đối mặt với người đàn ông như vậy, chưa chắc Đường Doanh đã giữ được lòng mình.

Nhiều lời nói ẩn ý sâu xa, Cốc Thụy An không nghe lọt tai hết.

Cốc Thụy An là kẻ ngốc tự nguyện bịt mắt mình, anh ta chỉ cảm thấy mình nhìn thấy hy vọng. Anh ta cho rằng thái độ lạnh nhạt của Mai Hinh là do lương tâm cắn rứt. Anh ta cũng thừa nhận, Mai Hinh chưa từng chủ động ném cành ô liu tình yêu cho anh ta.

Dù thế nào đi nữa, anh ta cũng là người có lỗi lớn nhất. Anh ta đồng ý đến thăm Đường Doanh, an ủi cảm xúc của cô, còn nhiều hơn thế thì anh ta không làm được, cũng không còn tư cách để làm.

Cốc Thụy An đặt đồ mang đến vào trong cửa, tránh ánh mắt Đường Doanh, nói: "Hôm đó lời anh nói hơi nặng nề, anh muốn xin lỗi em."

Nếu nói ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy anh ta, Đường Doanh còn gạt bỏ lý trí để chìm đắm trong ảo tưởng gương vỡ lại lành, thì câu nói này của anh ta đã đẩy trái tim cô trở lại vũng bùn hoang vu không người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!