Editor: Sel
Chủ tiệm khoai lang nướng đầu ngõ và ông chủ tiệm may đang bàn tán sôi nổi, từ chuyện lông gà vỏ tỏi nhà này nhà kia đến chính sách nhà ở khu vực trường học, rồi lại lan sang giá nhà đất đang leo thang ở khu phát triển.
Mạnh Đông Dương nghe rất hào hứng, hút xong điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, anh dụi đầu lọc vào thùng rác bên cạnh, lấy từ túi ra hộp kẹo bạc hà, bỏ một viên vào miệng.
Đèn đường bật sáng, ánh đèn cam nhạt soi sáng một góc thành phố nhỏ, làm nổi bật biển hiệu tiệm may in hình bóng người phụ nữ mặc sườn xám.
"Cô giáo Đường đi đâu đấy?" Thấy Đường Doanh đi tới, hai ông chủ đồng thanh chào hỏi.
"Vâng ạ." Đường Doanh mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền.
Nghe thấy tiếng "cô giáo Đường", Mạnh Đông Dương bật cười, đưa tay day mũi. Cô gái này quả nhiên nói dối. Trong cuộc điện thoại mười lăm phút trước, Đường Doanh nói với anh bằng giọng điệu đầy bất lực: "Thế thì anh mất công đi một chuyến rồi."
Lúc này, cô giáo Đường có tật giật mình đi đến đầu ngõ, khẽ nhoài người ngó nghiêng hai bên đường lớn như một tên trộm đáng yêu.
Xe của Mạnh Đông Dương đỗ sau một chiếc xe tải lớn nên Đường Doanh không nhìn thấy. Cô thở phào nhẹ nhõm, nới lỏng khăn quàng cổ, giấu cằm vào trong lớp khăn ấm áp rồi sải bước về phía bến xe buýt.
Cô mặc chiếc áo khoác dạ màu xanh navy đính khuy sừng, mũ áo nhọn, đeo chéo chiếc túi đưa thư màu nâu sẫm, quàng khăn len trắng. Mái tóc dài xõa xuống, vài lọn tóc vương trên khăn. Vừa đi, cô vừa kéo tay áo len bên trong dài ra che nửa bàn tay, rồi đưa hai tay lên xoa xoa đôi tai đỏ ửng vì gió lạnh.
Tiếng còi xe đầu tiên vang lên, cô không quay đầu lại. Cô cứ thế bước đi như chỗ không người, chìm đắm trong thế giới riêng.
Tiếng còi thứ hai, cô tò mò ngoảnh lại, thấy chiếc SUV màu đen quen thuộc thì mặt cứng đờ, ngón tay đang bịt tai khựng lại giữa không trung.
Trong lúc đi theo cô, Mạnh Đông Dương đã hạ kính xe xuống. Lúc này bắt được quả tang cô nàng nói dối, anh khẽ nghiêng đầu, không giấu được vẻ đắc ý: "Giáo viên nhân dân mà cũng nói dối sao?"
Tim Đường Doanh thót lại, mặt nóng bừng. Cô luống cuống hạ tay xuống, len qua hàng xe đạp, xe điện đỗ bên đường, đi đến cửa ghế phụ, ngượng ngùng hỏi: "Sao anh vẫn chưa đi?"
"Vì đợi thêm mười mấy phút là tóm được một kẻ nói dối." Mạnh Đông Dương nhoài người mở cửa ghế phụ: "Lên xe đi."
Đối mặt với tình huống xấu hổ này, Đường Doanh chọn cách im lặng. Cô ngồi im thin thít, chiếc khăn quàng dày sụ và mái tóc xõa che đi nửa khuôn mặt.
Trông cô giống hệt mấy đứa học sinh bị cô bắt quả tang không làm bài tập về nhà.
Mạnh Đông Dương đưa cho cô một viên sô cô la đen, không hỏi tại sao cô lại nói dối, mà hỏi hôm nay tâm trạng cô thế nào.
"Cũng tốt ạ." Đường Doanh cầm viên sô cô la, nắm chặt trong tay một lúc, sợ bị chảy nên bóc giấy bạc bỏ tọt vào miệng.
"Nghỉ đông chưa?"
"Học sinh nghỉ rồi, giáo viên còn phải làm việc thêm mấy hôm nữa ạ."
"Nghỉ đông em định làm gì?"
"Em chưa nghĩ ra."
Đường Doanh nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết bên đường vẫn chưa tan hết, rìa đống tuyết đen sì nham nhở, in đầy dấu chân, vết bẩn và cả những mảnh lá ngô đồng mục nát.
Chị gái nghe tin cô chia tay liền bảo cô nghỉ thì sang Nghê Thành chơi mấy hôm, còn lên kế hoạch đưa hai đứa cháu đi công viên hải dương xem chim cánh cụt và cáo nhỏ.
Tâm trạng cô vẫn chưa ổn định nên bảo mấy hôm nữa mới trả lời chị. Trong thâm tâm, cô vẫn chừa lại một đường lui cho mối tình vừa bị cắt đứt đột ngột này. Dù không thể hàn gắn, cô vẫn cảm thấy mình xứng đáng nhận được một lời giải thích thỏa đáng.
Bị người mình yêu thương bao năm bỏ rơi, không chỉ mang lại đau thương mà còn để lại trong cô vô vàn câu hỏi không lời giải đáp.
Mạnh Đông Dương nói: "Bố em bảo em định đi Nghê Thành, nếu đi thì anh tiện đường cho em đi cùng."
Đường Doanh mím môi, sao lão Đường cái gì cũng nói với anh thế nhỉ? Chẳng lẽ ông cũng có ẩn ý gì với anh?
Cô nhìn Mạnh Đông Dương, nghiêm túc nói: "Anh đừng để ý lời bố em nói, thấy phiền thì cứ từ chối thẳng thừng là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!