Chương 14: Một điếu thuốc

Editor: Sel

Đường Doanh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trong McDonald's, kính phản quang, cảnh tuyết rơi ngoài trời chỉ hiện lên ở những góc tối, còn hình ảnh sáng rõ hơn trên cửa sổ là Mạnh Đông Dương đang đứng trước quầy gọi món.

Suất ăn trẻ em có sữa nóng, táo cắt lát và một chiếc móc khóa in hình cô bé Maruko. Mạnh Đông Dương đặt khay đồ ăn trước mặt Đường Doanh, bảo cô uống chút sữa nóng cho ấm người.

Người Đường Doanh đã ấm dần lên, mái tóc ướt cũng được điều hòa trong nhà hàng sấy khô. Trước khi nâng cốc sữa lên, cô khẽ nói cảm ơn.

Thấy những ngón tay trắng nõn của cô đã hồng hào trở lại, Mạnh Đông Dương dời mắt nhìn ra gốc cây bên đường.

Một đứa trẻ nghịch ngợm đang đắp một người tuyết bé xíu dưới gốc cây, tay không đeo găng, ngón tay đỏ ửng vì lạnh. Bố mẹ thấy vậy liền xách con đi. Đứa bé phụng phịu hất tay mẹ ra, bốc một nắm tuyết đắp tiếp lên đầu người tuyết. Bố bé bế bổng con lên, đặt ngồi trên vai mình. Mẹ bé vỗ nhẹ vào mông con trách yêu, rồi kéo sụp cái mũ áo khoác xuống, che đi khuôn mặt đang hờn dỗi của con.

Mạnh Đông Dương thấy Đường Doanh cũng đang nhìn gia đình ba người đó, bèn hỏi: "Hồi nhỏ chắc em không nghịch ngợm thế này đâu nhỉ?"

Đường Doanh hoàn hồn, cười nhạt. Trẻ con hiếu động là lẽ thường, cô không thấy đứa bé đó nghịch ngợm chút nào.

"Gặp học sinh hư, em có nổi giận không?"

"Chắc là có." Không nghiêm khắc thì làm sao có uy.

Mạnh Đông Dương gật gù: "Không tưởng tượng nổi lúc em nổi giận sẽ thế nào."

Đường Doanh cắn nhẹ miệng cốc giấy, không có hứng thú trò chuyện nhưng lại sợ không khí gượng gạo, đôi mắt u buồn nhìn người đàn ông nhiệt tình trước mặt: "Anh đang cảm mà, về nghỉ sớm đi. Em ngồi một lát rồi về."

"Chỉ hơi ho thôi, không sao đâu."

"Hôm qua bị lạnh à anh?"

"Chắc thế." Mạnh Đông Dương nói đùa: "Không so được với cô giáo Đường trẻ trung, sức khỏe tốt, anh mặc ít, gió thổi qua cái là ốm ngay."

Đường Doanh cười trừ không đáp. Đuổi anh cũng không chịu đi, thôi thì kệ anh vậy.

Tâm trạng cô đang bị cuốn vào hố đen trong lòng, không muốn nói chuyện, cũng chẳng thiết tha gì việc quản lý cảm xúc trên khuôn mặt.

Mười mấy phút im lặng trôi qua, Đường Doanh cứ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong quán có khách ra vào, phần lớn đều rất yên lặng, có người vào trú tuyết sưởi ấm một chút rồi đi. Ngoài đường lác đác vài người vội vã đi qua, bóng họ lướt nhanh trên cửa kính. Lạnh và ấm đan xen trên ô cửa sổ, hơi nước ngưng tụ rồi lại tan đi, thứ duy nhất không thay đổi là đôi nam nữ ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn ăn này.

Đường Doanh đang chìm đắm trong thế giới đau thương của riêng mình, cảm nhận về người đàn ông đối diện rất mơ hồ. Nhưng có anh ở đó, mỗi khi cảm xúc chực trào dâng đến cực điểm lại được kìm nén trở về đúng quỹ đạo.

Ví dụ như khi muốn khóc, nghĩ đến anh đang ở ngay trước mặt, ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua, vì sợ mất mặt, cô cố nuốt dòng lệ nóng hổi ngược vào trong.

Khi Bành Phương gọi điện đến, cốc sữa của Đường Doanh mới vơi đi một ít, phần còn lại đã nguội ngắt.

Tuyết rơi quá dày, xe buýt đã ngừng chạy, Đường Doanh định ra ngoài bắt taxi, không muốn làm phiền Mạnh Đông Dương đưa về nữa. Nhưng quý ông này ở lại là để đưa cô về nhà an toàn.

Mạnh Đông Dương đưa chiếc móc khóa Maruko cho Đường Doanh: "Đi thôi."

Đường Doanh đưa tay nhận lấy cô bé đội mũ vàng mặc váy yếm, Maruko đang mỉm cười với cô.

Đường xá khó đi, quãng đường bốn cây số đi mất hai lăm phút.

Đường Doanh nắm chặt chiếc móc khóa trong tay suốt chặng đường, mắt nhìn thẳng phía trước, ngắm cảnh vật lùi lại phía sau trong đêm tuyết.

Từ khu phố mới sang khu phố cũ, những tòa nhà cao tầng san sát dần được thay thế bằng những kiến trúc cổ điển, hàng cây ngô đồng xuất hiện nhiều hơn, đường hẹp lại, ánh đèn đường cũng trở nên vàng vọt yếu ớt.

Sự chuyển đổi thị giác từ mới sang cũ cũng kéo theo sự thay đổi trong tâm trạng con người.

Đường Doanh là người hoài niệm và trân trọng đồ vật, điểm này ảnh hưởng sâu sắc từ Bành Phương. Trong chiếc hộp sắt ở tủ sách của cô, không chỉ có cuốn sổ tay của Đường Trăn và nhật ký của chính mình, mà còn có những chiếc khăn tay cũ dùng từ hồi bé, con gấu bông đã khâu vá nhiều lần, và cả chiếc kẹp tóc đầu tiên Cốc Thụy An tặng cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!