Chương 13: Đừng giả vờ nữa

Editor: Sel

Sau khi Đường Doanh chạm thành bể, cô lập tức quay lại nhìn Mạnh Đông Dương, xác nhận mình là người đến trước.

Tháo kính bơi ra, gương mặt mộc mạc rạng rỡ niềm vui chiến thắng không thể che giấu: "Em thắng rồi."

Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, hơi thở gấp gáp, nhưng cả người toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Sự hiếu thắng của tuổi trẻ đến bất chợt, một khi đã muốn thắng là sẽ dốc toàn lực.

Mạnh Đông Dương nhìn đôi má ửng hồng và ánh mắt đắc ý của cô, gật đầu: "Đúng, em thắng rồi."

Đường Doanh cười tươi: "Biết thế em đã cá cược với anh cái gì đó rồi."

Trong làn hơi nước mờ ảo, vẻ mặt linh động của cô khiến khuôn mặt không trang điểm toát lên vẻ đẹp thanh xuân rực rỡ. Ánh mắt Mạnh Đông Dương trầm xuống, khóe môi nhếch lên một độ cong rất nhẹ, giọng nói ôn hòa pha chút trầm thấp vang lên: "Muốn cá gì, nói bây giờ cũng chưa muộn đâu."

Nhịp tim đang đập nhanh khiến Đường Doanh mất kiểm soát, cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu của Mạnh Đông Dương, như có một viên sỏi nhỏ rơi vào hồ nước lòng cô, những gợn sóng lăn tăn nhanh chóng bị nhấn chìm bởi cơn sóng lòng dữ dội hơn.

Cô quay mặt đi, nhẹ nhàng chống tay lên thành bể, ngồi lên bờ. Ánh mắt cô hướng về phía mặt trời sắp lặn ngoài cửa sổ sát đất, khẽ đáp: "Em chỉ đùa thôi, anh đừng tưởng thật."

Cô nhận ra mình không thể nhìn vào mắt anh thêm nữa.

Khi Mạnh Đông Dương lên bờ, Đường Doanh vẫn ngồi bó gối tại chỗ. Cô có một cơ thể rất trẻ trung, tỉ lệ vai, lưng, eo và chân đều rất đẹp. Dù là khi vươn vai thư giãn hay co ro như thế này, dáng vẻ của cô đều toát lên vẻ đẹp tự nhiên.

Anh nhận hai chiếc khăn tắm từ nhân viên, đưa một chiếc cho cô, hỏi cô có lạnh không.

Đường Doanh lắc đầu, bảo muốn bơi thêm một lúc nữa.

"Đi đi."

Mạnh Đông Dương nhìn cô gái lại một lần nữa lao xuống nước, đôi cánh tay mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh của cô hóa thành cánh bướm, duyên dáng khuấy động những bọt nước long lanh.

Cả bể bơi rộng lớn chỉ có mình cô, nước màu xanh, cô cũng màu xanh, cô như chú cá voi cô độc không biết mệt mỏi, đang thi đấu với chính mình, đang tự làm khó chính mình.

Rất nhanh, cô lại bơi thêm một vòng. Dừng lại, cô chống hai tay lên tay vịn, cúi người thở hổn hển.

Mạnh Đông Dương đi tới, khoác khăn tắm lên lưng cô.

"Cảm ơn anh." Đường Doanh quấn chặt khăn quanh người, chậm rãi đi về khu nghỉ ngơi.

"Anh không bơi nữa à?" Cô hỏi người đàn ông luôn chu đáo với mình.

"Không bơi lại em." Mạnh Đông Dương nói đùa.

Đường Doanh bĩu môi, nghi ngờ anh lại đang trêu mình.

Mạnh Đông Dương nửa nằm nửa ngồi trên ghế dài, vắt chéo chân, kiên nhẫn nói: "Nếu coi anh là bạn, em có thể kể cho anh nghe phiền não hôm nay của em."

Đường Doanh bó gối ngồi trên một chiếc ghế dài khác, cằm tựa lên đầu gối, bướng bỉnh đáp: "Cuộc sống của em quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện đó thôi. Bơi xong em thấy đỡ hơn nhiều rồi."

Vận động quả thực có thể giải tỏa áp lực, nhưng trông cô vẫn chưa hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng. Lúc này nhân viên mang lên một đĩa dâu tây, cô ngẩng đầu hỏi: "Có kem không ạ?"

"Dạ có, vị sô cô la và vani, chị muốn vị nào ạ?"

Đường Doanh nhìn Mạnh Đông Dương: "Anh có muốn ăn kem không?"

"Được."

Đường Doanh nói với nhân viên: "Hai ly sô cô la, cảm ơn em."

Kem được mang lên, Đường Doanh nâng niu bát thủy tinh nhỏ, thưởng thức rất nghiêm túc. Cô thầm cảm ơn Đường Chính Quang đã tặng thẻ, để cô có một buổi chiều tối ấm áp vô cùng giữa mùa đông lạnh giá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!